Truyện Ngắn & Phóng Sự

Vượt Biển

22 tuổi, không kịp từ giã người yêu, người đang mang giọt máu của tôi trong bụng mà tôi không hề biết,


Image may contain: ocean, outdoor and water

22 tuổi, không kịp từ giã người yêu, người đang mang giọt máu của tôi trong bụng mà tôi không hề biết, bước xuống con tàu định mệnh đưa tôi rời khỏi quê hương, để rồi thay đổi cả số phận của cuộc đời mình.
Từ Saigon, ngày 11-6-1980 tôi về Rạch Giá cùng với gia đình anh Hai, anh của người chị kết nghĩa LNT, người cùng chung mái trường LVC và 3 người con của anh chị hai.
Hôm sau chúng tôi về Tắc Cậu và lên tàu ở Bến cây xăng Đại Thành, nhà bác cả của tôi. Chiếc ghe dài khoảng 20m,ngang 5m, trên ghe chứa 92 người, hầu hết là đàn bà và trẻ em, đa số là người Bắc ở Ông Tạ.
Ghe rời bến khoảng 11 giờ khuya, chạy cặp ven sông Lớn để đón người ở vài điểm hẹn, rồi chạy thẳng ra cửa biển sau khi bị vướng lưới đóng đáy, cũng nhờ 10 em nhỏ ngồi thuyền thúng, đẩy ra khỏi khu vực có đáy rồi các em xin được lên ghe cùng đi tiếp. Khi gần ra khỏi cửa sông, bên phải là vùng trời sáng rực của thị xã Rạch Giá, nơi tôi chào đời, bên trái là vùng biển trời mênh mông, tôi nghe lòng mình như đau tê tái, có bao giờ tôi được nhìn lại nơi này không, má tôi, em tôi, nguời tôi yêu, tất cả kỷ niệm trong đời chợt thoắt hiện ra
Ba tôi và cô Ní, người em họ của ba, đứng trên mũi ghe dẫn đường, vói qua ghe tôi để thu nhận thư từ của người ra đi nhắn gởi cho nguời ở lại, cũng là bằng chứng để trao số tiền còn lại cho những thân nhân đánh đổi tất cả ra đi tìm lẽ sống. Tôi đứng ở phía bánh lái, ba đưa mắt tìm tôi rồi khoát tay, ý như bảo con đi đi. Tôi ráng cầm nước mắt (con trai mà), dõi theo bóng chiếc ghe của ba lui lại, ghe của tôi rẽ trái, bị nuốt chửng vào bóng đêm, bắt đầu cho những thảm cảnh trên biển cả.
Tàu chạy suốt đêm, tới quá trưa thì qua khỏi Hòn Chuối, thấy xa xa có bóng dáng hai chiếc tàu, tưởng sắp tới hải phận, nào ngờ đến gần thấy rõ hàng chữ QUỐC DOANH ĐÁNH CÁ VŨNG TÀU CÔN ĐẢO, ai cũng thất vọng ê chề, thôi rồi chắc là bị bắt lại.
Hai chiếc tàu áp lại bên thuyền vượt biển, bên chiếc thứ nhất, ba người nhảy qua ghe, những người còn lại trên tàu chỉa súng, như sẵn sàng nả đạn bắn nếu có chống cự. Họ đòi tiền và hứa không báo về đất liền, mọi người gom hết tiền bạc tư trang đưa cho họ. Những người bên tàu thứ nhất vừa rời ghe, tách ra một quãng thì chiếc thứ hai sấn tới, lần này họ lục soát trên người và lấy đi vàng của những người đi vượt biển cất dấu. Khi họ rời tàu, mọi người như mất tinh thần, nhưng cũng mừng vì không bị bắt, có điều trước khi rời tàu họ đã đập cong bánh lái để không thể điều khiển và lấy đi cái hải bàn.
Tài công là một vị sĩ quan Hải Quân , tên Tín( tụi tôi gọi lén là Tín mặt rỗ) anh tìm cách sử dụng bánh lái, đầu tiên là đập bỏ ván xung quanh, dạy tôi cách xoay sợi dây xích mỗi khi anh cần bẻ lái, nhờ vậy chiếc ghe có thể đi đúng hướng và anh cứ lấy sao Bắc Đẩu làm chuẩn mà thôi.
Chủ ghe mua thức ăn dự trữ chất trên tàu đầy đủ, nhưng vì thiếu kinh nghiệm, để phía trên boong tàu nên khi tàu ra biển khơi, sóng lớn nhồi vài đợt , mọi thứ bị hất tung xuống nước, đến chừng nhận ra điều đó thì đã muộn, đồ ăn thức uống đã không còn. Trên ghe lúc này ai có thức ăn mang ra chia sẻ, mỗi người chỉ có một chút ít để ăn tạm cho qua cơn đói mà thôi.
Chiếc tàu thứ ba chúng tôi gặp, là tàu của những người ngư phủ đánh cá Thái Lan. Họ cho nước uống và mì gói rồi chỉ hướng cho tài công chạy tới, không ngờ đó là hướng đi định mệnh mà trên tàu ai cũng nghĩ họ đã cấu kết với nhau. Trong sáu ngày sáu đêm, chúng tôi bị tàu Thái Lan chận cuớp 15 lần
Đau lòng nhất là lần cướp thứ 14, không còn gì để vơ vét, bọn cướp Thái xoay qua hãm hiếp 2 đứa bé gái là hai chị em, đứa 14, đứa 16. Mặc cho những người trên tàu van xin, chúng chỉa súng vào mọi người và thay phiên nhau thỏa mãn thú tính. Chúng tôi chỉ biết khóc thương cho các em, trên tàu có cha Hiệp, ông đã cùng chúng tôi cầu nguyện xin chúa ban phước lành cho hai em, sau khi bọn cướp rời bỏ con tàu.
Chiếc tàu thứ 15 lại tấp vào để cướp bóc, lần này rõ ràng là chẳng còn gì, và rồi bọn chúng đã nhẫn tâm gỡ cả máy ghe mang đỉ vì nghĩ rằng những con người khốn khổ, không có khả năng tự vệ này sẽ chìm sâu vào lòng biển cả, chôn vùi những tội ác tày trời đã xảy ra do chính những bàn tay của họ.
Chúng tôi hoàn toàn tuyệt vọng, không có máy để chạy, đói khát, ai cũng kiệt sức, chỉ còn cầu nguyện ơn trên phù hộ, hy vọng một phép lạ mà thôi. Và điều đó đã xảy ra khi chiếc tàu nhỏ đánh cá ở ven biển xuất hiện. Trên tàu chỉ có hai người đánh cá, tuyệt nhiên họ không bước qua ghe mà chỉ ra hiệu chúng tôi quăng dây qua, một anh lấy dây neo cột vào đuôi ghe, rồi kéo đi. Họ nấu cháo mực chuyền qua ghe cho chúng tôi, tất cả mọi người trên ghe đều được ăn uống đầy đủ.
Trên ghe chúng tôi có một người phụ nữ rất đẹp có đứa con trai tên Bình. Chồng chị là sĩ quan QLVNCH, bị đi tù cải tạo, chị dắt con đi vượt biên, cha chị vốn làm việc ở Bộ Ngoại Giao đặt ở Thái Lan nên chị nói được tiếng Thái Lan tuy không lưu loát, có lẽ nhờ vậy nên bọn hải tặc không làm hỗn với chị. Theo chị giải thích, sau khi trao đổi với hai người đánh cá vì sao họ không có ý cuớp mà còn giúp mọi nguời, họ cho biết đó là hai cha con, người cha ngày trước đi lính cho quân đội Đồng Minh có sang đánh trận và bị thương ở Biên Hoà, được người Việt Nam tận tình cứu chữa nên anh rất mang ơn, đây chính là cơ hội để anh trả ơn lại cho người Việt. Chúng tôi bày tỏ sự biết ơn và không biết làm sao để đáp đền, anh chỉ nói rằng vợ anh rất thích vải quần lảnh Mỹ A của người Việt, rất may cũng có một dì còn được cái quần còn nguyên vẹn, gởi tặng vợ của anh.
Anh đã kéo chiếc ghe vào gần bến và cho biết theo luật pháp, anh không có quyền kéo chúng tôi vào bến, anh sẽ gọi cho tuần duyên Thái, rồi chặt dây để họ tới cứu. Điều anh dặn, tôi còn nhớ như in trong đầu là khi thấy tàu cảnh sát tuần duyên Thái tới gần, phải đục lỗ cho tàu vô nước không còn tiếp tục sử dụng được, nếu không, có thể sẽ bị đuổi ra biển sau khi cho lương thực. Đó là ngày 19 tháng 6 năm 1980.
Hơn ba mươi năm, nay đã là công dân Hoa Kỳ, nhưng những kỷ niệm xưa luôn còn sống trong tôi như mới hôm qua. Tôi ra đi mang theo quê hương, mang theo mối tình đầu dang dở, cũng như vẫn mang theo hình bóng đứa con trai mà vì hiểu lầm tôi là kẻ phụ bạc, tôi chưa hề được nó gọi một tiếng...BA.
(Ghi theo lời kể của anh LVT)
Vân Hà.

Lời bàn của Mao Tôn...cương ẩu...:

Qua câu chuyện này tui nhớ chuyện của tui
6 lần tui vượt biên bị bể , nhiếu người bị bắt , tui thoát trong đường tơ kẻ tóc
Vợ tui là Tàu Quảng Đông lai VN nên tin bói toán và bùa ngãi 
Cứ lần nào trước khi vượt biên là vợ tui xuống Chợ Gạo ở Mỹ Tho kiếm Thầy này
Bả kể :
Đường vô nhà Thầy là đường ruông , phải đi bộ , mưa thì lầy lội , có khi phải bò mới đi được tới nhà Thầy , có khi Thầy đi chữa bịnh , phải ngủ lại nhà Thầy , 1 , 2 ngày chờ Thầy về , nhà Thầy nghèo rớt mồng tơi , Thầy cho lá bùa , đem về cho tui uống , tui đốt và khấn theo lời Thầy chỉ , cho vô nước uống - Thầy không lấy tiền , nếu cho chút trái cậy , nhan đèn thì thầy nhận để cúng trên bàn thờ Tổ .
Dòng họ tui , Cha và Ma Sơ áo trắng , áo đen nhiều lắm - Tui là Tu Xuất ở Chủng Viện thánh Giuse đường Cường Để - Q.1 - Mà tui uống bùa đó - Vợ tui và tui có làm Phép Hôn Phối khi cưới ở nhà thờ Chợ Quán - Q.5 - Ai tin tui uống bùa hay không ? Nhưng trước và sau khi uống bùa , tui đọc kinh , xin lổi Mẹ Maria .
Đây là con đường vượt biên thứ 7 của tui :
Hình như sau 2 tuần ra khơi , bị bảo , luơng thực , nước uống bị hư và mất hết
Tui lấy chanh rơi rớt dưới lườn ghe dơ dáy , đem rửa , cho nước biển vô uống , ngon như chanh muối.....hììi...nên tui có nước tiểu - tui tè ra cho vợ tui uống và nhiều người trên ghe uống - Phải nói là nước tiểu rất thần dịu , chỉ 1 hớp thôi mà nghe người khoẻ và hết khác liền .
Vì nước biển , phá ruột nên tui đi cầu liên tục ra máu tươi , kiệt sức và sắp chết thì.....:
May là ghe tới gần giàn khoan dầu của Brunei , tui được Trực thăng kéo vô BV nằm 1 tuần , các người khác được cho vô nước đó khám bịnh và tẫm bổ
Sau 1 tuần nằm BV , vô máu và nước biển liên tục , tui khoẻ ra
Brunei sửa ghe , cho dầu , la bàn , chỉ đường đi tới Fi vì tụi tui muốn đi Fi , thức ăn , quần áo quá nhiều .
Sau 2 ngày , lại bị bảo nửa , ghe tắp vô Mã Lai , được cho lên bờ ăn uống , khám bịnh , sau 2 ngày bảo yên , ghe ra đi
Mới đi mấy ngày lại bị bảo , lần này có ghe đánh cá người Fi tới
Trên ghe có 2 người biết tiếng Anh là tui và 1 người đàn bà làm sở Mỹ - ghe bầu tui là Trưởng Group .
Tui đại diện cho ghe viết giấy cho họ hết mọi thứ kể cả máy , cả ghe đều phải ký tên
Họ đưa ghe vô đảo Mangsee - Sau 1 tuần ở đảo , họ đưa tới đảo Palawan - từ đó mới có Group 42 Mangsee.
Tới Palawan thì trại đóng cửa , phải Thanh Lọc , sau 3 năm tui đâu Thanh Lọc và chuyễn tới Bataan để đi định cư , tui được cho vô Mỹ nhưng tui từ chối , tui muốn đi Canada nên mất gần 2 năm tui mới tới Quebec .
Khi tui tới Bataan , vợ tui làm Thư Tín - tui là Supply Aid và Thông Dịch cho cơ quan ISS = International Social Service , xuất sắc nên được cho du lịch ở Subic Bay 1 tuần , ở KS , ăn uống thoải mái , hình thứ 2 .

Image may contain: 1 person, standing, car and outdoor

PS :

Mối là do tui nhưng vợ tui trước khi đi , dạo đường trước , nên khi đi , tui đi theo vợ tui chứ tui không biết đường .

Đậu Thanh lọc là do tui có giấy tờ do em trai tui là Thái Quang Nhậm gửi qua trại cho tui - Cám ơn em nhiều nhen TQN .


VS chuyen

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Vượt Biển

22 tuổi, không kịp từ giã người yêu, người đang mang giọt máu của tôi trong bụng mà tôi không hề biết,


Image may contain: ocean, outdoor and water

22 tuổi, không kịp từ giã người yêu, người đang mang giọt máu của tôi trong bụng mà tôi không hề biết, bước xuống con tàu định mệnh đưa tôi rời khỏi quê hương, để rồi thay đổi cả số phận của cuộc đời mình.
Từ Saigon, ngày 11-6-1980 tôi về Rạch Giá cùng với gia đình anh Hai, anh của người chị kết nghĩa LNT, người cùng chung mái trường LVC và 3 người con của anh chị hai.
Hôm sau chúng tôi về Tắc Cậu và lên tàu ở Bến cây xăng Đại Thành, nhà bác cả của tôi. Chiếc ghe dài khoảng 20m,ngang 5m, trên ghe chứa 92 người, hầu hết là đàn bà và trẻ em, đa số là người Bắc ở Ông Tạ.
Ghe rời bến khoảng 11 giờ khuya, chạy cặp ven sông Lớn để đón người ở vài điểm hẹn, rồi chạy thẳng ra cửa biển sau khi bị vướng lưới đóng đáy, cũng nhờ 10 em nhỏ ngồi thuyền thúng, đẩy ra khỏi khu vực có đáy rồi các em xin được lên ghe cùng đi tiếp. Khi gần ra khỏi cửa sông, bên phải là vùng trời sáng rực của thị xã Rạch Giá, nơi tôi chào đời, bên trái là vùng biển trời mênh mông, tôi nghe lòng mình như đau tê tái, có bao giờ tôi được nhìn lại nơi này không, má tôi, em tôi, nguời tôi yêu, tất cả kỷ niệm trong đời chợt thoắt hiện ra
Ba tôi và cô Ní, người em họ của ba, đứng trên mũi ghe dẫn đường, vói qua ghe tôi để thu nhận thư từ của người ra đi nhắn gởi cho nguời ở lại, cũng là bằng chứng để trao số tiền còn lại cho những thân nhân đánh đổi tất cả ra đi tìm lẽ sống. Tôi đứng ở phía bánh lái, ba đưa mắt tìm tôi rồi khoát tay, ý như bảo con đi đi. Tôi ráng cầm nước mắt (con trai mà), dõi theo bóng chiếc ghe của ba lui lại, ghe của tôi rẽ trái, bị nuốt chửng vào bóng đêm, bắt đầu cho những thảm cảnh trên biển cả.
Tàu chạy suốt đêm, tới quá trưa thì qua khỏi Hòn Chuối, thấy xa xa có bóng dáng hai chiếc tàu, tưởng sắp tới hải phận, nào ngờ đến gần thấy rõ hàng chữ QUỐC DOANH ĐÁNH CÁ VŨNG TÀU CÔN ĐẢO, ai cũng thất vọng ê chề, thôi rồi chắc là bị bắt lại.
Hai chiếc tàu áp lại bên thuyền vượt biển, bên chiếc thứ nhất, ba người nhảy qua ghe, những người còn lại trên tàu chỉa súng, như sẵn sàng nả đạn bắn nếu có chống cự. Họ đòi tiền và hứa không báo về đất liền, mọi người gom hết tiền bạc tư trang đưa cho họ. Những người bên tàu thứ nhất vừa rời ghe, tách ra một quãng thì chiếc thứ hai sấn tới, lần này họ lục soát trên người và lấy đi vàng của những người đi vượt biển cất dấu. Khi họ rời tàu, mọi người như mất tinh thần, nhưng cũng mừng vì không bị bắt, có điều trước khi rời tàu họ đã đập cong bánh lái để không thể điều khiển và lấy đi cái hải bàn.
Tài công là một vị sĩ quan Hải Quân , tên Tín( tụi tôi gọi lén là Tín mặt rỗ) anh tìm cách sử dụng bánh lái, đầu tiên là đập bỏ ván xung quanh, dạy tôi cách xoay sợi dây xích mỗi khi anh cần bẻ lái, nhờ vậy chiếc ghe có thể đi đúng hướng và anh cứ lấy sao Bắc Đẩu làm chuẩn mà thôi.
Chủ ghe mua thức ăn dự trữ chất trên tàu đầy đủ, nhưng vì thiếu kinh nghiệm, để phía trên boong tàu nên khi tàu ra biển khơi, sóng lớn nhồi vài đợt , mọi thứ bị hất tung xuống nước, đến chừng nhận ra điều đó thì đã muộn, đồ ăn thức uống đã không còn. Trên ghe lúc này ai có thức ăn mang ra chia sẻ, mỗi người chỉ có một chút ít để ăn tạm cho qua cơn đói mà thôi.
Chiếc tàu thứ ba chúng tôi gặp, là tàu của những người ngư phủ đánh cá Thái Lan. Họ cho nước uống và mì gói rồi chỉ hướng cho tài công chạy tới, không ngờ đó là hướng đi định mệnh mà trên tàu ai cũng nghĩ họ đã cấu kết với nhau. Trong sáu ngày sáu đêm, chúng tôi bị tàu Thái Lan chận cuớp 15 lần
Đau lòng nhất là lần cướp thứ 14, không còn gì để vơ vét, bọn cướp Thái xoay qua hãm hiếp 2 đứa bé gái là hai chị em, đứa 14, đứa 16. Mặc cho những người trên tàu van xin, chúng chỉa súng vào mọi người và thay phiên nhau thỏa mãn thú tính. Chúng tôi chỉ biết khóc thương cho các em, trên tàu có cha Hiệp, ông đã cùng chúng tôi cầu nguyện xin chúa ban phước lành cho hai em, sau khi bọn cướp rời bỏ con tàu.
Chiếc tàu thứ 15 lại tấp vào để cướp bóc, lần này rõ ràng là chẳng còn gì, và rồi bọn chúng đã nhẫn tâm gỡ cả máy ghe mang đỉ vì nghĩ rằng những con người khốn khổ, không có khả năng tự vệ này sẽ chìm sâu vào lòng biển cả, chôn vùi những tội ác tày trời đã xảy ra do chính những bàn tay của họ.
Chúng tôi hoàn toàn tuyệt vọng, không có máy để chạy, đói khát, ai cũng kiệt sức, chỉ còn cầu nguyện ơn trên phù hộ, hy vọng một phép lạ mà thôi. Và điều đó đã xảy ra khi chiếc tàu nhỏ đánh cá ở ven biển xuất hiện. Trên tàu chỉ có hai người đánh cá, tuyệt nhiên họ không bước qua ghe mà chỉ ra hiệu chúng tôi quăng dây qua, một anh lấy dây neo cột vào đuôi ghe, rồi kéo đi. Họ nấu cháo mực chuyền qua ghe cho chúng tôi, tất cả mọi người trên ghe đều được ăn uống đầy đủ.
Trên ghe chúng tôi có một người phụ nữ rất đẹp có đứa con trai tên Bình. Chồng chị là sĩ quan QLVNCH, bị đi tù cải tạo, chị dắt con đi vượt biên, cha chị vốn làm việc ở Bộ Ngoại Giao đặt ở Thái Lan nên chị nói được tiếng Thái Lan tuy không lưu loát, có lẽ nhờ vậy nên bọn hải tặc không làm hỗn với chị. Theo chị giải thích, sau khi trao đổi với hai người đánh cá vì sao họ không có ý cuớp mà còn giúp mọi nguời, họ cho biết đó là hai cha con, người cha ngày trước đi lính cho quân đội Đồng Minh có sang đánh trận và bị thương ở Biên Hoà, được người Việt Nam tận tình cứu chữa nên anh rất mang ơn, đây chính là cơ hội để anh trả ơn lại cho người Việt. Chúng tôi bày tỏ sự biết ơn và không biết làm sao để đáp đền, anh chỉ nói rằng vợ anh rất thích vải quần lảnh Mỹ A của người Việt, rất may cũng có một dì còn được cái quần còn nguyên vẹn, gởi tặng vợ của anh.
Anh đã kéo chiếc ghe vào gần bến và cho biết theo luật pháp, anh không có quyền kéo chúng tôi vào bến, anh sẽ gọi cho tuần duyên Thái, rồi chặt dây để họ tới cứu. Điều anh dặn, tôi còn nhớ như in trong đầu là khi thấy tàu cảnh sát tuần duyên Thái tới gần, phải đục lỗ cho tàu vô nước không còn tiếp tục sử dụng được, nếu không, có thể sẽ bị đuổi ra biển sau khi cho lương thực. Đó là ngày 19 tháng 6 năm 1980.
Hơn ba mươi năm, nay đã là công dân Hoa Kỳ, nhưng những kỷ niệm xưa luôn còn sống trong tôi như mới hôm qua. Tôi ra đi mang theo quê hương, mang theo mối tình đầu dang dở, cũng như vẫn mang theo hình bóng đứa con trai mà vì hiểu lầm tôi là kẻ phụ bạc, tôi chưa hề được nó gọi một tiếng...BA.
(Ghi theo lời kể của anh LVT)
Vân Hà.

Lời bàn của Mao Tôn...cương ẩu...:

Qua câu chuyện này tui nhớ chuyện của tui
6 lần tui vượt biên bị bể , nhiếu người bị bắt , tui thoát trong đường tơ kẻ tóc
Vợ tui là Tàu Quảng Đông lai VN nên tin bói toán và bùa ngãi 
Cứ lần nào trước khi vượt biên là vợ tui xuống Chợ Gạo ở Mỹ Tho kiếm Thầy này
Bả kể :
Đường vô nhà Thầy là đường ruông , phải đi bộ , mưa thì lầy lội , có khi phải bò mới đi được tới nhà Thầy , có khi Thầy đi chữa bịnh , phải ngủ lại nhà Thầy , 1 , 2 ngày chờ Thầy về , nhà Thầy nghèo rớt mồng tơi , Thầy cho lá bùa , đem về cho tui uống , tui đốt và khấn theo lời Thầy chỉ , cho vô nước uống - Thầy không lấy tiền , nếu cho chút trái cậy , nhan đèn thì thầy nhận để cúng trên bàn thờ Tổ .
Dòng họ tui , Cha và Ma Sơ áo trắng , áo đen nhiều lắm - Tui là Tu Xuất ở Chủng Viện thánh Giuse đường Cường Để - Q.1 - Mà tui uống bùa đó - Vợ tui và tui có làm Phép Hôn Phối khi cưới ở nhà thờ Chợ Quán - Q.5 - Ai tin tui uống bùa hay không ? Nhưng trước và sau khi uống bùa , tui đọc kinh , xin lổi Mẹ Maria .
Đây là con đường vượt biên thứ 7 của tui :
Hình như sau 2 tuần ra khơi , bị bảo , luơng thực , nước uống bị hư và mất hết
Tui lấy chanh rơi rớt dưới lườn ghe dơ dáy , đem rửa , cho nước biển vô uống , ngon như chanh muối.....hììi...nên tui có nước tiểu - tui tè ra cho vợ tui uống và nhiều người trên ghe uống - Phải nói là nước tiểu rất thần dịu , chỉ 1 hớp thôi mà nghe người khoẻ và hết khác liền .
Vì nước biển , phá ruột nên tui đi cầu liên tục ra máu tươi , kiệt sức và sắp chết thì.....:
May là ghe tới gần giàn khoan dầu của Brunei , tui được Trực thăng kéo vô BV nằm 1 tuần , các người khác được cho vô nước đó khám bịnh và tẫm bổ
Sau 1 tuần nằm BV , vô máu và nước biển liên tục , tui khoẻ ra
Brunei sửa ghe , cho dầu , la bàn , chỉ đường đi tới Fi vì tụi tui muốn đi Fi , thức ăn , quần áo quá nhiều .
Sau 2 ngày , lại bị bảo nửa , ghe tắp vô Mã Lai , được cho lên bờ ăn uống , khám bịnh , sau 2 ngày bảo yên , ghe ra đi
Mới đi mấy ngày lại bị bảo , lần này có ghe đánh cá người Fi tới
Trên ghe có 2 người biết tiếng Anh là tui và 1 người đàn bà làm sở Mỹ - ghe bầu tui là Trưởng Group .
Tui đại diện cho ghe viết giấy cho họ hết mọi thứ kể cả máy , cả ghe đều phải ký tên
Họ đưa ghe vô đảo Mangsee - Sau 1 tuần ở đảo , họ đưa tới đảo Palawan - từ đó mới có Group 42 Mangsee.
Tới Palawan thì trại đóng cửa , phải Thanh Lọc , sau 3 năm tui đâu Thanh Lọc và chuyễn tới Bataan để đi định cư , tui được cho vô Mỹ nhưng tui từ chối , tui muốn đi Canada nên mất gần 2 năm tui mới tới Quebec .
Khi tui tới Bataan , vợ tui làm Thư Tín - tui là Supply Aid và Thông Dịch cho cơ quan ISS = International Social Service , xuất sắc nên được cho du lịch ở Subic Bay 1 tuần , ở KS , ăn uống thoải mái , hình thứ 2 .

Image may contain: 1 person, standing, car and outdoor

PS :

Mối là do tui nhưng vợ tui trước khi đi , dạo đường trước , nên khi đi , tui đi theo vợ tui chứ tui không biết đường .

Đậu Thanh lọc là do tui có giấy tờ do em trai tui là Thái Quang Nhậm gửi qua trại cho tui - Cám ơn em nhiều nhen TQN .


VS chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

Thơ chửi thâm thuý của học giả Thái Bá Tân

Những bài thơ 5 chữ của ông mang nhiều tính chất nâng cao dân trí rất hay và rất thâm đến tận tim can.

Xem Thêm

Đại lễ Vesak 2019: Những vết đen điếm nhục của Phật giáo Quốc Doanh - RFA

Rất tiếc, những đồng chí được đảng nhà nước phân công vào vai hòa thượng, thượng tọa Phật giáo quốc doanh đã quá trâng tráo, hành xử ngông nghênh vô học,..

Xem Thêm

Đêm qua em lại mơ gặp Bác Hồ - Nguyễn Bá Chổi

( HNPD ) Trước khi kể lại nội dung chuyện đêm qua Cu Tèo mơ gặp Bác Hồ

Xem Thêm

THƠ XƯỚNG HOẠ: NGÀY MỚI SÔNG THU - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Nắng đã chan hoà gọi sớm mai Làn sương mỏng nhất cũng rời cây

Xem Thêm

MẸ ƠI! CON SẼ VỀ - Anh Phương Trần Văn Ngà

cha mẹ thương yêu chăm sóc con cái vô bờ bến không tính tháng tính ngày, còn con thường chăm sóc cha mẹ già hay đau ốm thường tính tháng tính ngày.

Xem Thêm

Người Mẹ Thời Chiến - Cổ Tấn Tinh Châu

Người Mẹ từ ngàn đời đã trở thành biểu tượng cao quý của lòng nhân hậu, đức kiên trung. Là người con Việt Nam chúng ta càng thêm tự hào về những người Mẹ.

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Ngày miền Bắc được thật sự Giải Phóng : 30/04/1975 - Đồ Giả

Năm 1971 ,phong trào chống chiến tranh tại VN ở cao điểm ; cũng là năm cực thịnh của XHCN . Năm này Liên Hiệp Quốc đẩy Taiwan ra khỏi và thừa nhận Trung cộng trám chỗ Taiwan , mặc dù Hoa Kỳ không đồng ý . Vì Taiwan có chân trong LHQ từ hồi thành lập 1945 . Mãi tới 1979 TT Carter mới thừa nhận và bang giao với Trung cộng . Mãi

Xem Thêm

Đề bài :Ngày miền Bắc được thật sự Giải Phóng : 30/04/1975 - Đồ Giả

Năm 1971 ,phong trào chống chiến tranh tại VN ở cao điểm ; cũng là năm cực thịnh của XHCN . Năm này Liên Hiệp Quốc đẩy Taiwan ra khỏi và thừa nhận Trung cộng trám chỗ Taiwan , mặc dù Hoa Kỳ không đồng ý . Vì Taiwan có chân trong LHQ từ hồi thành lập 1945 . Mãi tới 1979 TT Carter mới thừa nhận và bang giao với Trung cộng . Mãi

Xem Thêm

Đề bài : ÂU-CHÂU LIÊN QUAN TỚI TT TRUMP CỦA HOA KỲ !

HAY MO MAT RA NHIN-XEM-DOC Hoi cac vi dang con Lua,cac vi u me vach la tim sau,vu oan gia hoa,But nha khong thieng thi sao dua hang xom no hoan ho doi dat nuoc cua ho duoc nhu TRUMP ? Hay mo mat nhin,doc lai va so sanh dat nuoc bay gio va 02 nam truoc !!!!!

Xem Thêm

Đề bài :Tổng thống Trump: ‘Trung Quốc bị đánh rất đau’

Bay gio la luc phai sua soan thuc hanh chat voi bach tuoc cua cac nuoc da de cho tau nhap hang vao roi dong moc san xuat tai nuoc do de nhap khau vao My.Hay giu nguyen hien truong va mo them con duong hep nay nua la chac an nhu bap ngai T.T a ! No con cung cua moi chi run run chua do xap,hay cho no do xup quy xuong xung than.Nhung cung can than,no se keo be,ket dang voi vai voi bach tuoc lam kho de nhu thang tai xe nam my o san sau nha minh.GOD BLESS YOU & AMERICA.

Xem Thêm

Đề bài :KÝ ỨC KHÔNG QUÊN: JOE BIDEN --- (Tác giả: Tôn Nữ Hoàng Hoa)

Mấy tên tị nan Vịt Cộng ở Southern California đừng quên tên “Sleepy Joe” nha.

Xem Thêm

Đề bài :LƯƠNG CHÂU TỪ - RƯỢU VÀ NỖI SẦU CHINH CHIẾN - PHẠM ĐỨC NHÌ

Bai tho nay rat hop cho hoan canh nhung nguoi linh VNCH quanh nam suot thang hanh quan xa nha, tim quen noi buon xa nha nho nguoi yeu qua men ruou vi minh khong biet ngay mai co tro ve hay khong. Bo dao my tuu da quang boi. Moi khi don vi hanh quan xong tro ve binh an thi ai do cho mot chai ruou, sang thi Hennessy, re tien thi xi de. Den khi phai lieu minh vao cho chet thi nguoi linh tu an ui bang cau "Co lai chinh chien..." Vien si quan DPQ chi huy don Dak Seang khi don bi CS tran ngap da xin khong quan cho doi bom tren dau minh de cung chet voi quan thu, khi duoc phi cong hoi lai la anh co chac la muon doi bom ngay vao don Dak Seang thi duoc tra loi mot cach anh hung: "co lai chinh chien ky nhan hoi ban oi" vi vi si quan nay da chap nhan lam tuong chet theo thanh. Cac phi cong dong minh sau khi giup doi bom san bang chien truong da nghieng canh kinh phuc su anh dung cua don Dak Seang va vi no nhu don Alamo trong lich su My. Da so si quan VNCH thuoc long bai tho nay nen ho san sang chap nhan co lai chinh chien, va neu ho say sua khi ve hau cu thi cap chi huy thuong thong cam. Sau Mua he do lua 1972, chien truong tro nen khoc liet, va bai tho nay noi len noi niem cua nguoi linh VNCH khi dat nuoc lam nguy. Mot thoi de say va mot thoi de chet. Dau sao di nua linh VNCH cung co lanh luong co tien tieu vat nen chuyen nhau nhet quen doi sau ngay hanh quan thanh cai thoi quen cua doi linh.

Xem Thêm

Đề bài :Ông Sư Nhất Hạnh.

Da bo cuoc doi tu hanh thi phai biet sam hoi giac ngo. Biet bao nhieu thuyen nhan da chet tren bien de tim tu do ma van khong giac ngo. Xua the gioi khong biet Cong San tan ac thoai hoa, den khi Nga So sap do, ca Dong Au va Nga so tu bo cong san de theo tu do thi TNH phai tinh ngo ve cai nghiep u me cua minh. VN nay van chua co bau cu tu do, chua co dan chu, dan ngheo VN van chua thoat khoi lam than co cuc bat kip dan Dai Loan Han Quoc thi dang le ong TNH phai tinh ngo. Ngay ca trong nuoc VN, TT Thich Huyen Quang cung keu goi CSVN phai sam hoi va TNH phai sam hoi. Tiec rang cac de tu cua TNH tai My va Canada van tiep tuc duong loi chong My cuu nuoc cua TNH. Khi khung bo danh sap toa nha WTC ngay 11 thang 9 2001, TNH lon tieng quy trach loi cua My ma de tu ben cua TNH van cuong tin tin theo TNH.

Xem Thêm

Đề bài :Ông Sư Nhất Hạnh.

Đã 16 năm rồi mà bây giờ đọc lại vẫn thấy rất hay và rất đúng.Đã bao nhiêu năm rồi mà Nhất Hạnh vẫn chưa sáng mắt ra với bao nhiêu tội ác mà CSVN đã gây ra cho dân tộc VN!! Phật Giáo...và Nhất Hạnh nói riêng vẫn ngậm miệng không dám lên tiếng trước tội bán nước và làm tay sai cho Bắc Triều của CSVN! Ai là dân Huế mà không nghỉ đến Tết Mậu Thân với bao nhiêu tội ác do CS gây ra cho dân Huế.Thiến Sư Nhất Hạnh này cũng là dân Huế mà không dám hé môi về tội ác của CS. Phật Giáo đích thực đã chết hết rồi?! Trí Quang đã im hơi lặng tiếng mà Nhất Hạnh cũng vậy!! Phật Giáo đã biến tướng trở thành Phật Giáo Quốc Doanh hết rồi!? Chỉ có Công Giáo...và nhiều Cha trong đó có Cha Nguyễn Ngọc Nam nhân ngày 30.4.2019 đã có 1 bài giãng quá tuyệt vời lên án CSVN một cách dũng cảm,không sợ CS làm cho CSVN tái mặt và chỉ biết ngậm miệng vì Cha Nam giãng quá đúng. Nghe nói Nhất Hạnh đã tìm về VN để chết trên quê hương!? Nếu tôi là Nhất Hạnh thì tôi sẽ tự thiêu để phản đối CSVN bán nước. Hèn với giặc mà ác với dân! Cám ơn Tôn Nữ Như Không đã lên tiếng và có 1 bài viết quá hay về những lỗi lầm của Thiền Sư Nhất Hạnh. Đối với tội ác của CSVN Nhất Hạnh im lặng và ngậm miệng cho đến chết?!

Xem Thêm

Đề bài :Tên Việt kiều phản động

Gioi oi ong Son oi ! cai dau goi no con tren chan cua ong khong vay ? Neu con , ong co chan len noi chuyen voi no con thu vi hon , nay nhe,neu no khong muon nghe thi no bo chan xuong va neu no phan doi,no se nhuc nhich lam ong te mong, con noi chuyen voi may chu vici tu thang chop tro xuong deu mot bai ban y chang nhau,neu chang may di nguoc,nghi nguoc la mo tom tuc thi.Va,neu bon no thay sai chang nua,van nham mat cai bang chet thi thoi,ong khong nghe noi la chai nhu dit khi truong son a ? toi thi ,thu that toi rat di ung voi nhung nguoi noi tieng bac 02 nut.nghe cu the the sat mau sao dau do,cha bu voi giong nau-giong tau lai va giong mien nam hay la giong bac ky cuu 09 nut nghe van em diu va de tinh cam , hay la toi tu ky am thi voi bon no ? toi biet,ho cung la giong giong lac long nhu toi,nhung cai khon nan la ho biet sai trai,van u-li nham mat,bit tai hoc tap theo guong thang giac ho,khong tin thi ong cu nhin vao dam du hoc sinh thi ro,cai so it cham lo hoc hanh va co y tuong tot cho dat nuoc thi chi tren dau ngon tay,so con lai da thay-da nghe-da so thay the nao la tu do va so sanh dat nuoc minh voi trao luu the gioi the ma mat van nham tit,tai van bit chat de con ve ma phung duong dang va hoc tap theo thang giac ho,tha ho gai to-gai tre-tha ho vo vet lam giau.

Xem Thêm

TIN MỚI

Đêm qua em lại mơ gặp Bác Hồ - Nguyễn Bá Chổi

( HNPD ) Trước khi kể lại nội dung chuyện đêm qua Cu Tèo mơ gặp Bác Hồ

Xem Thêm

THƠ XƯỚNG HOẠ: NGÀY MỚI SÔNG THU - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Nắng đã chan hoà gọi sớm mai Làn sương mỏng nhất cũng rời cây

Xem Thêm

MẸ ƠI! CON SẼ VỀ - Anh Phương Trần Văn Ngà

cha mẹ thương yêu chăm sóc con cái vô bờ bến không tính tháng tính ngày, còn con thường chăm sóc cha mẹ già hay đau ốm thường tính tháng tính ngày.

Xem Thêm

Người Mẹ Thời Chiến - Cổ Tấn Tinh Châu

Người Mẹ từ ngàn đời đã trở thành biểu tượng cao quý của lòng nhân hậu, đức kiên trung. Là người con Việt Nam chúng ta càng thêm tự hào về những người Mẹ.

Xem Thêm

Ý Dân: Bệnh tôn thờ lãnh tụ của người Việt.

Muốn có tự do dân chủ, tiến bộ, bình đẳng hãy dẹp bỏ tư tưởng tôn thờ lãnh tụ một cách mù quáng.

Xem Thêm

“Hậu sanh khả úy” - Lỗ trí Thâm

“..Các anh đánh đấm như con c…Mỹ nó bỏ các anh mà các anh không biết..Các anh thua là phải !!..(Ngô Kỷ 2016).

Xem Thêm

36 tướng tâm tốt của con người

Xem tướng không bằng xem tâm:

Xem Thêm

Mỹ sẽ điều 120.000 quân để tấn công Iran?

New York Times đưa tin, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã được Bộ Quốc phòng báo cáo kế hoạch gửi 120.000 binh sỹ đến Trung Đông để chống lại “mối đe dọa Iran”

Xem Thêm

SẤC VÀNG TRONG THƠ. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Khói sương vàng bát ngát Thả em về hư không ...

Xem Thêm

TRAN HUNG :ÔNG TRUMP XÉ TOẠC TÀU CỘNG

VÌ QUÁ RÀNH BINH PHÁP TÔN TỬ

Xem Thêm