Truyện Ngắn & Phóng Sự

Vượt Biển

22 tuổi, không kịp từ giã người yêu, người đang mang giọt máu của tôi trong bụng mà tôi không hề biết,


Image may contain: ocean, outdoor and water

22 tuổi, không kịp từ giã người yêu, người đang mang giọt máu của tôi trong bụng mà tôi không hề biết, bước xuống con tàu định mệnh đưa tôi rời khỏi quê hương, để rồi thay đổi cả số phận của cuộc đời mình.
Từ Saigon, ngày 11-6-1980 tôi về Rạch Giá cùng với gia đình anh Hai, anh của người chị kết nghĩa LNT, người cùng chung mái trường LVC và 3 người con của anh chị hai.
Hôm sau chúng tôi về Tắc Cậu và lên tàu ở Bến cây xăng Đại Thành, nhà bác cả của tôi. Chiếc ghe dài khoảng 20m,ngang 5m, trên ghe chứa 92 người, hầu hết là đàn bà và trẻ em, đa số là người Bắc ở Ông Tạ.
Ghe rời bến khoảng 11 giờ khuya, chạy cặp ven sông Lớn để đón người ở vài điểm hẹn, rồi chạy thẳng ra cửa biển sau khi bị vướng lưới đóng đáy, cũng nhờ 10 em nhỏ ngồi thuyền thúng, đẩy ra khỏi khu vực có đáy rồi các em xin được lên ghe cùng đi tiếp. Khi gần ra khỏi cửa sông, bên phải là vùng trời sáng rực của thị xã Rạch Giá, nơi tôi chào đời, bên trái là vùng biển trời mênh mông, tôi nghe lòng mình như đau tê tái, có bao giờ tôi được nhìn lại nơi này không, má tôi, em tôi, nguời tôi yêu, tất cả kỷ niệm trong đời chợt thoắt hiện ra
Ba tôi và cô Ní, người em họ của ba, đứng trên mũi ghe dẫn đường, vói qua ghe tôi để thu nhận thư từ của người ra đi nhắn gởi cho nguời ở lại, cũng là bằng chứng để trao số tiền còn lại cho những thân nhân đánh đổi tất cả ra đi tìm lẽ sống. Tôi đứng ở phía bánh lái, ba đưa mắt tìm tôi rồi khoát tay, ý như bảo con đi đi. Tôi ráng cầm nước mắt (con trai mà), dõi theo bóng chiếc ghe của ba lui lại, ghe của tôi rẽ trái, bị nuốt chửng vào bóng đêm, bắt đầu cho những thảm cảnh trên biển cả.
Tàu chạy suốt đêm, tới quá trưa thì qua khỏi Hòn Chuối, thấy xa xa có bóng dáng hai chiếc tàu, tưởng sắp tới hải phận, nào ngờ đến gần thấy rõ hàng chữ QUỐC DOANH ĐÁNH CÁ VŨNG TÀU CÔN ĐẢO, ai cũng thất vọng ê chề, thôi rồi chắc là bị bắt lại.
Hai chiếc tàu áp lại bên thuyền vượt biển, bên chiếc thứ nhất, ba người nhảy qua ghe, những người còn lại trên tàu chỉa súng, như sẵn sàng nả đạn bắn nếu có chống cự. Họ đòi tiền và hứa không báo về đất liền, mọi người gom hết tiền bạc tư trang đưa cho họ. Những người bên tàu thứ nhất vừa rời ghe, tách ra một quãng thì chiếc thứ hai sấn tới, lần này họ lục soát trên người và lấy đi vàng của những người đi vượt biển cất dấu. Khi họ rời tàu, mọi người như mất tinh thần, nhưng cũng mừng vì không bị bắt, có điều trước khi rời tàu họ đã đập cong bánh lái để không thể điều khiển và lấy đi cái hải bàn.
Tài công là một vị sĩ quan Hải Quân , tên Tín( tụi tôi gọi lén là Tín mặt rỗ) anh tìm cách sử dụng bánh lái, đầu tiên là đập bỏ ván xung quanh, dạy tôi cách xoay sợi dây xích mỗi khi anh cần bẻ lái, nhờ vậy chiếc ghe có thể đi đúng hướng và anh cứ lấy sao Bắc Đẩu làm chuẩn mà thôi.
Chủ ghe mua thức ăn dự trữ chất trên tàu đầy đủ, nhưng vì thiếu kinh nghiệm, để phía trên boong tàu nên khi tàu ra biển khơi, sóng lớn nhồi vài đợt , mọi thứ bị hất tung xuống nước, đến chừng nhận ra điều đó thì đã muộn, đồ ăn thức uống đã không còn. Trên ghe lúc này ai có thức ăn mang ra chia sẻ, mỗi người chỉ có một chút ít để ăn tạm cho qua cơn đói mà thôi.
Chiếc tàu thứ ba chúng tôi gặp, là tàu của những người ngư phủ đánh cá Thái Lan. Họ cho nước uống và mì gói rồi chỉ hướng cho tài công chạy tới, không ngờ đó là hướng đi định mệnh mà trên tàu ai cũng nghĩ họ đã cấu kết với nhau. Trong sáu ngày sáu đêm, chúng tôi bị tàu Thái Lan chận cuớp 15 lần
Đau lòng nhất là lần cướp thứ 14, không còn gì để vơ vét, bọn cướp Thái xoay qua hãm hiếp 2 đứa bé gái là hai chị em, đứa 14, đứa 16. Mặc cho những người trên tàu van xin, chúng chỉa súng vào mọi người và thay phiên nhau thỏa mãn thú tính. Chúng tôi chỉ biết khóc thương cho các em, trên tàu có cha Hiệp, ông đã cùng chúng tôi cầu nguyện xin chúa ban phước lành cho hai em, sau khi bọn cướp rời bỏ con tàu.
Chiếc tàu thứ 15 lại tấp vào để cướp bóc, lần này rõ ràng là chẳng còn gì, và rồi bọn chúng đã nhẫn tâm gỡ cả máy ghe mang đỉ vì nghĩ rằng những con người khốn khổ, không có khả năng tự vệ này sẽ chìm sâu vào lòng biển cả, chôn vùi những tội ác tày trời đã xảy ra do chính những bàn tay của họ.
Chúng tôi hoàn toàn tuyệt vọng, không có máy để chạy, đói khát, ai cũng kiệt sức, chỉ còn cầu nguyện ơn trên phù hộ, hy vọng một phép lạ mà thôi. Và điều đó đã xảy ra khi chiếc tàu nhỏ đánh cá ở ven biển xuất hiện. Trên tàu chỉ có hai người đánh cá, tuyệt nhiên họ không bước qua ghe mà chỉ ra hiệu chúng tôi quăng dây qua, một anh lấy dây neo cột vào đuôi ghe, rồi kéo đi. Họ nấu cháo mực chuyền qua ghe cho chúng tôi, tất cả mọi người trên ghe đều được ăn uống đầy đủ.
Trên ghe chúng tôi có một người phụ nữ rất đẹp có đứa con trai tên Bình. Chồng chị là sĩ quan QLVNCH, bị đi tù cải tạo, chị dắt con đi vượt biên, cha chị vốn làm việc ở Bộ Ngoại Giao đặt ở Thái Lan nên chị nói được tiếng Thái Lan tuy không lưu loát, có lẽ nhờ vậy nên bọn hải tặc không làm hỗn với chị. Theo chị giải thích, sau khi trao đổi với hai người đánh cá vì sao họ không có ý cuớp mà còn giúp mọi nguời, họ cho biết đó là hai cha con, người cha ngày trước đi lính cho quân đội Đồng Minh có sang đánh trận và bị thương ở Biên Hoà, được người Việt Nam tận tình cứu chữa nên anh rất mang ơn, đây chính là cơ hội để anh trả ơn lại cho người Việt. Chúng tôi bày tỏ sự biết ơn và không biết làm sao để đáp đền, anh chỉ nói rằng vợ anh rất thích vải quần lảnh Mỹ A của người Việt, rất may cũng có một dì còn được cái quần còn nguyên vẹn, gởi tặng vợ của anh.
Anh đã kéo chiếc ghe vào gần bến và cho biết theo luật pháp, anh không có quyền kéo chúng tôi vào bến, anh sẽ gọi cho tuần duyên Thái, rồi chặt dây để họ tới cứu. Điều anh dặn, tôi còn nhớ như in trong đầu là khi thấy tàu cảnh sát tuần duyên Thái tới gần, phải đục lỗ cho tàu vô nước không còn tiếp tục sử dụng được, nếu không, có thể sẽ bị đuổi ra biển sau khi cho lương thực. Đó là ngày 19 tháng 6 năm 1980.
Hơn ba mươi năm, nay đã là công dân Hoa Kỳ, nhưng những kỷ niệm xưa luôn còn sống trong tôi như mới hôm qua. Tôi ra đi mang theo quê hương, mang theo mối tình đầu dang dở, cũng như vẫn mang theo hình bóng đứa con trai mà vì hiểu lầm tôi là kẻ phụ bạc, tôi chưa hề được nó gọi một tiếng...BA.
(Ghi theo lời kể của anh LVT)
Vân Hà.

Lời bàn của Mao Tôn...cương ẩu...:

Qua câu chuyện này tui nhớ chuyện của tui
6 lần tui vượt biên bị bể , nhiếu người bị bắt , tui thoát trong đường tơ kẻ tóc
Vợ tui là Tàu Quảng Đông lai VN nên tin bói toán và bùa ngãi 
Cứ lần nào trước khi vượt biên là vợ tui xuống Chợ Gạo ở Mỹ Tho kiếm Thầy này
Bả kể :
Đường vô nhà Thầy là đường ruông , phải đi bộ , mưa thì lầy lội , có khi phải bò mới đi được tới nhà Thầy , có khi Thầy đi chữa bịnh , phải ngủ lại nhà Thầy , 1 , 2 ngày chờ Thầy về , nhà Thầy nghèo rớt mồng tơi , Thầy cho lá bùa , đem về cho tui uống , tui đốt và khấn theo lời Thầy chỉ , cho vô nước uống - Thầy không lấy tiền , nếu cho chút trái cậy , nhan đèn thì thầy nhận để cúng trên bàn thờ Tổ .
Dòng họ tui , Cha và Ma Sơ áo trắng , áo đen nhiều lắm - Tui là Tu Xuất ở Chủng Viện thánh Giuse đường Cường Để - Q.1 - Mà tui uống bùa đó - Vợ tui và tui có làm Phép Hôn Phối khi cưới ở nhà thờ Chợ Quán - Q.5 - Ai tin tui uống bùa hay không ? Nhưng trước và sau khi uống bùa , tui đọc kinh , xin lổi Mẹ Maria .
Đây là con đường vượt biên thứ 7 của tui :
Hình như sau 2 tuần ra khơi , bị bảo , luơng thực , nước uống bị hư và mất hết
Tui lấy chanh rơi rớt dưới lườn ghe dơ dáy , đem rửa , cho nước biển vô uống , ngon như chanh muối.....hììi...nên tui có nước tiểu - tui tè ra cho vợ tui uống và nhiều người trên ghe uống - Phải nói là nước tiểu rất thần dịu , chỉ 1 hớp thôi mà nghe người khoẻ và hết khác liền .
Vì nước biển , phá ruột nên tui đi cầu liên tục ra máu tươi , kiệt sức và sắp chết thì.....:
May là ghe tới gần giàn khoan dầu của Brunei , tui được Trực thăng kéo vô BV nằm 1 tuần , các người khác được cho vô nước đó khám bịnh và tẫm bổ
Sau 1 tuần nằm BV , vô máu và nước biển liên tục , tui khoẻ ra
Brunei sửa ghe , cho dầu , la bàn , chỉ đường đi tới Fi vì tụi tui muốn đi Fi , thức ăn , quần áo quá nhiều .
Sau 2 ngày , lại bị bảo nửa , ghe tắp vô Mã Lai , được cho lên bờ ăn uống , khám bịnh , sau 2 ngày bảo yên , ghe ra đi
Mới đi mấy ngày lại bị bảo , lần này có ghe đánh cá người Fi tới
Trên ghe có 2 người biết tiếng Anh là tui và 1 người đàn bà làm sở Mỹ - ghe bầu tui là Trưởng Group .
Tui đại diện cho ghe viết giấy cho họ hết mọi thứ kể cả máy , cả ghe đều phải ký tên
Họ đưa ghe vô đảo Mangsee - Sau 1 tuần ở đảo , họ đưa tới đảo Palawan - từ đó mới có Group 42 Mangsee.
Tới Palawan thì trại đóng cửa , phải Thanh Lọc , sau 3 năm tui đâu Thanh Lọc và chuyễn tới Bataan để đi định cư , tui được cho vô Mỹ nhưng tui từ chối , tui muốn đi Canada nên mất gần 2 năm tui mới tới Quebec .
Khi tui tới Bataan , vợ tui làm Thư Tín - tui là Supply Aid và Thông Dịch cho cơ quan ISS = International Social Service , xuất sắc nên được cho du lịch ở Subic Bay 1 tuần , ở KS , ăn uống thoải mái , hình thứ 2 .

Image may contain: 1 person, standing, car and outdoor

PS :

Mối là do tui nhưng vợ tui trước khi đi , dạo đường trước , nên khi đi , tui đi theo vợ tui chứ tui không biết đường .

Đậu Thanh lọc là do tui có giấy tờ do em trai tui là Thái Quang Nhậm gửi qua trại cho tui - Cám ơn em nhiều nhen TQN .


VS chuyen

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

Vượt Biển

22 tuổi, không kịp từ giã người yêu, người đang mang giọt máu của tôi trong bụng mà tôi không hề biết,


Image may contain: ocean, outdoor and water

22 tuổi, không kịp từ giã người yêu, người đang mang giọt máu của tôi trong bụng mà tôi không hề biết, bước xuống con tàu định mệnh đưa tôi rời khỏi quê hương, để rồi thay đổi cả số phận của cuộc đời mình.
Từ Saigon, ngày 11-6-1980 tôi về Rạch Giá cùng với gia đình anh Hai, anh của người chị kết nghĩa LNT, người cùng chung mái trường LVC và 3 người con của anh chị hai.
Hôm sau chúng tôi về Tắc Cậu và lên tàu ở Bến cây xăng Đại Thành, nhà bác cả của tôi. Chiếc ghe dài khoảng 20m,ngang 5m, trên ghe chứa 92 người, hầu hết là đàn bà và trẻ em, đa số là người Bắc ở Ông Tạ.
Ghe rời bến khoảng 11 giờ khuya, chạy cặp ven sông Lớn để đón người ở vài điểm hẹn, rồi chạy thẳng ra cửa biển sau khi bị vướng lưới đóng đáy, cũng nhờ 10 em nhỏ ngồi thuyền thúng, đẩy ra khỏi khu vực có đáy rồi các em xin được lên ghe cùng đi tiếp. Khi gần ra khỏi cửa sông, bên phải là vùng trời sáng rực của thị xã Rạch Giá, nơi tôi chào đời, bên trái là vùng biển trời mênh mông, tôi nghe lòng mình như đau tê tái, có bao giờ tôi được nhìn lại nơi này không, má tôi, em tôi, nguời tôi yêu, tất cả kỷ niệm trong đời chợt thoắt hiện ra
Ba tôi và cô Ní, người em họ của ba, đứng trên mũi ghe dẫn đường, vói qua ghe tôi để thu nhận thư từ của người ra đi nhắn gởi cho nguời ở lại, cũng là bằng chứng để trao số tiền còn lại cho những thân nhân đánh đổi tất cả ra đi tìm lẽ sống. Tôi đứng ở phía bánh lái, ba đưa mắt tìm tôi rồi khoát tay, ý như bảo con đi đi. Tôi ráng cầm nước mắt (con trai mà), dõi theo bóng chiếc ghe của ba lui lại, ghe của tôi rẽ trái, bị nuốt chửng vào bóng đêm, bắt đầu cho những thảm cảnh trên biển cả.
Tàu chạy suốt đêm, tới quá trưa thì qua khỏi Hòn Chuối, thấy xa xa có bóng dáng hai chiếc tàu, tưởng sắp tới hải phận, nào ngờ đến gần thấy rõ hàng chữ QUỐC DOANH ĐÁNH CÁ VŨNG TÀU CÔN ĐẢO, ai cũng thất vọng ê chề, thôi rồi chắc là bị bắt lại.
Hai chiếc tàu áp lại bên thuyền vượt biển, bên chiếc thứ nhất, ba người nhảy qua ghe, những người còn lại trên tàu chỉa súng, như sẵn sàng nả đạn bắn nếu có chống cự. Họ đòi tiền và hứa không báo về đất liền, mọi người gom hết tiền bạc tư trang đưa cho họ. Những người bên tàu thứ nhất vừa rời ghe, tách ra một quãng thì chiếc thứ hai sấn tới, lần này họ lục soát trên người và lấy đi vàng của những người đi vượt biển cất dấu. Khi họ rời tàu, mọi người như mất tinh thần, nhưng cũng mừng vì không bị bắt, có điều trước khi rời tàu họ đã đập cong bánh lái để không thể điều khiển và lấy đi cái hải bàn.
Tài công là một vị sĩ quan Hải Quân , tên Tín( tụi tôi gọi lén là Tín mặt rỗ) anh tìm cách sử dụng bánh lái, đầu tiên là đập bỏ ván xung quanh, dạy tôi cách xoay sợi dây xích mỗi khi anh cần bẻ lái, nhờ vậy chiếc ghe có thể đi đúng hướng và anh cứ lấy sao Bắc Đẩu làm chuẩn mà thôi.
Chủ ghe mua thức ăn dự trữ chất trên tàu đầy đủ, nhưng vì thiếu kinh nghiệm, để phía trên boong tàu nên khi tàu ra biển khơi, sóng lớn nhồi vài đợt , mọi thứ bị hất tung xuống nước, đến chừng nhận ra điều đó thì đã muộn, đồ ăn thức uống đã không còn. Trên ghe lúc này ai có thức ăn mang ra chia sẻ, mỗi người chỉ có một chút ít để ăn tạm cho qua cơn đói mà thôi.
Chiếc tàu thứ ba chúng tôi gặp, là tàu của những người ngư phủ đánh cá Thái Lan. Họ cho nước uống và mì gói rồi chỉ hướng cho tài công chạy tới, không ngờ đó là hướng đi định mệnh mà trên tàu ai cũng nghĩ họ đã cấu kết với nhau. Trong sáu ngày sáu đêm, chúng tôi bị tàu Thái Lan chận cuớp 15 lần
Đau lòng nhất là lần cướp thứ 14, không còn gì để vơ vét, bọn cướp Thái xoay qua hãm hiếp 2 đứa bé gái là hai chị em, đứa 14, đứa 16. Mặc cho những người trên tàu van xin, chúng chỉa súng vào mọi người và thay phiên nhau thỏa mãn thú tính. Chúng tôi chỉ biết khóc thương cho các em, trên tàu có cha Hiệp, ông đã cùng chúng tôi cầu nguyện xin chúa ban phước lành cho hai em, sau khi bọn cướp rời bỏ con tàu.
Chiếc tàu thứ 15 lại tấp vào để cướp bóc, lần này rõ ràng là chẳng còn gì, và rồi bọn chúng đã nhẫn tâm gỡ cả máy ghe mang đỉ vì nghĩ rằng những con người khốn khổ, không có khả năng tự vệ này sẽ chìm sâu vào lòng biển cả, chôn vùi những tội ác tày trời đã xảy ra do chính những bàn tay của họ.
Chúng tôi hoàn toàn tuyệt vọng, không có máy để chạy, đói khát, ai cũng kiệt sức, chỉ còn cầu nguyện ơn trên phù hộ, hy vọng một phép lạ mà thôi. Và điều đó đã xảy ra khi chiếc tàu nhỏ đánh cá ở ven biển xuất hiện. Trên tàu chỉ có hai người đánh cá, tuyệt nhiên họ không bước qua ghe mà chỉ ra hiệu chúng tôi quăng dây qua, một anh lấy dây neo cột vào đuôi ghe, rồi kéo đi. Họ nấu cháo mực chuyền qua ghe cho chúng tôi, tất cả mọi người trên ghe đều được ăn uống đầy đủ.
Trên ghe chúng tôi có một người phụ nữ rất đẹp có đứa con trai tên Bình. Chồng chị là sĩ quan QLVNCH, bị đi tù cải tạo, chị dắt con đi vượt biên, cha chị vốn làm việc ở Bộ Ngoại Giao đặt ở Thái Lan nên chị nói được tiếng Thái Lan tuy không lưu loát, có lẽ nhờ vậy nên bọn hải tặc không làm hỗn với chị. Theo chị giải thích, sau khi trao đổi với hai người đánh cá vì sao họ không có ý cuớp mà còn giúp mọi nguời, họ cho biết đó là hai cha con, người cha ngày trước đi lính cho quân đội Đồng Minh có sang đánh trận và bị thương ở Biên Hoà, được người Việt Nam tận tình cứu chữa nên anh rất mang ơn, đây chính là cơ hội để anh trả ơn lại cho người Việt. Chúng tôi bày tỏ sự biết ơn và không biết làm sao để đáp đền, anh chỉ nói rằng vợ anh rất thích vải quần lảnh Mỹ A của người Việt, rất may cũng có một dì còn được cái quần còn nguyên vẹn, gởi tặng vợ của anh.
Anh đã kéo chiếc ghe vào gần bến và cho biết theo luật pháp, anh không có quyền kéo chúng tôi vào bến, anh sẽ gọi cho tuần duyên Thái, rồi chặt dây để họ tới cứu. Điều anh dặn, tôi còn nhớ như in trong đầu là khi thấy tàu cảnh sát tuần duyên Thái tới gần, phải đục lỗ cho tàu vô nước không còn tiếp tục sử dụng được, nếu không, có thể sẽ bị đuổi ra biển sau khi cho lương thực. Đó là ngày 19 tháng 6 năm 1980.
Hơn ba mươi năm, nay đã là công dân Hoa Kỳ, nhưng những kỷ niệm xưa luôn còn sống trong tôi như mới hôm qua. Tôi ra đi mang theo quê hương, mang theo mối tình đầu dang dở, cũng như vẫn mang theo hình bóng đứa con trai mà vì hiểu lầm tôi là kẻ phụ bạc, tôi chưa hề được nó gọi một tiếng...BA.
(Ghi theo lời kể của anh LVT)
Vân Hà.

Lời bàn của Mao Tôn...cương ẩu...:

Qua câu chuyện này tui nhớ chuyện của tui
6 lần tui vượt biên bị bể , nhiếu người bị bắt , tui thoát trong đường tơ kẻ tóc
Vợ tui là Tàu Quảng Đông lai VN nên tin bói toán và bùa ngãi 
Cứ lần nào trước khi vượt biên là vợ tui xuống Chợ Gạo ở Mỹ Tho kiếm Thầy này
Bả kể :
Đường vô nhà Thầy là đường ruông , phải đi bộ , mưa thì lầy lội , có khi phải bò mới đi được tới nhà Thầy , có khi Thầy đi chữa bịnh , phải ngủ lại nhà Thầy , 1 , 2 ngày chờ Thầy về , nhà Thầy nghèo rớt mồng tơi , Thầy cho lá bùa , đem về cho tui uống , tui đốt và khấn theo lời Thầy chỉ , cho vô nước uống - Thầy không lấy tiền , nếu cho chút trái cậy , nhan đèn thì thầy nhận để cúng trên bàn thờ Tổ .
Dòng họ tui , Cha và Ma Sơ áo trắng , áo đen nhiều lắm - Tui là Tu Xuất ở Chủng Viện thánh Giuse đường Cường Để - Q.1 - Mà tui uống bùa đó - Vợ tui và tui có làm Phép Hôn Phối khi cưới ở nhà thờ Chợ Quán - Q.5 - Ai tin tui uống bùa hay không ? Nhưng trước và sau khi uống bùa , tui đọc kinh , xin lổi Mẹ Maria .
Đây là con đường vượt biên thứ 7 của tui :
Hình như sau 2 tuần ra khơi , bị bảo , luơng thực , nước uống bị hư và mất hết
Tui lấy chanh rơi rớt dưới lườn ghe dơ dáy , đem rửa , cho nước biển vô uống , ngon như chanh muối.....hììi...nên tui có nước tiểu - tui tè ra cho vợ tui uống và nhiều người trên ghe uống - Phải nói là nước tiểu rất thần dịu , chỉ 1 hớp thôi mà nghe người khoẻ và hết khác liền .
Vì nước biển , phá ruột nên tui đi cầu liên tục ra máu tươi , kiệt sức và sắp chết thì.....:
May là ghe tới gần giàn khoan dầu của Brunei , tui được Trực thăng kéo vô BV nằm 1 tuần , các người khác được cho vô nước đó khám bịnh và tẫm bổ
Sau 1 tuần nằm BV , vô máu và nước biển liên tục , tui khoẻ ra
Brunei sửa ghe , cho dầu , la bàn , chỉ đường đi tới Fi vì tụi tui muốn đi Fi , thức ăn , quần áo quá nhiều .
Sau 2 ngày , lại bị bảo nửa , ghe tắp vô Mã Lai , được cho lên bờ ăn uống , khám bịnh , sau 2 ngày bảo yên , ghe ra đi
Mới đi mấy ngày lại bị bảo , lần này có ghe đánh cá người Fi tới
Trên ghe có 2 người biết tiếng Anh là tui và 1 người đàn bà làm sở Mỹ - ghe bầu tui là Trưởng Group .
Tui đại diện cho ghe viết giấy cho họ hết mọi thứ kể cả máy , cả ghe đều phải ký tên
Họ đưa ghe vô đảo Mangsee - Sau 1 tuần ở đảo , họ đưa tới đảo Palawan - từ đó mới có Group 42 Mangsee.
Tới Palawan thì trại đóng cửa , phải Thanh Lọc , sau 3 năm tui đâu Thanh Lọc và chuyễn tới Bataan để đi định cư , tui được cho vô Mỹ nhưng tui từ chối , tui muốn đi Canada nên mất gần 2 năm tui mới tới Quebec .
Khi tui tới Bataan , vợ tui làm Thư Tín - tui là Supply Aid và Thông Dịch cho cơ quan ISS = International Social Service , xuất sắc nên được cho du lịch ở Subic Bay 1 tuần , ở KS , ăn uống thoải mái , hình thứ 2 .

Image may contain: 1 person, standing, car and outdoor

PS :

Mối là do tui nhưng vợ tui trước khi đi , dạo đường trước , nên khi đi , tui đi theo vợ tui chứ tui không biết đường .

Đậu Thanh lọc là do tui có giấy tờ do em trai tui là Thái Quang Nhậm gửi qua trại cho tui - Cám ơn em nhiều nhen TQN .


VS chuyen

BẢN TIN MỚI NHẤT

KBC CỦA QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA

Trước năm 1975. tôi là quân nhân trong Quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Không hiểu tại sao tôi lại thích những con số các KBC của các đơn vị quân đội.

Xem Thêm

‘Vòi tiền’ bệnh nhân, bác sĩ bị chém ngay trong bệnh viện

Một bác sĩ ở Bệnh Viện Truyền Máu Huyết Học Sài Gòn chuyên “vòi tiền” của nhiều người bị bệnh hiểm nghèo

Xem Thêm

BUỔI SỚM. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Hình như em thổn thức Lỡ sống với mộng mơ

Xem Thêm

Kỷ Niệm 10 năm Thành Lập Hội Biệt Động Quân San Diego

Anh em Biệt Động Quân đã kỷ niệm 10 năm ngày thành lập Hội BĐQ San Diego rất trọng thể vào chiều ngày 23/3/2019 tại Tràm Chim Restaurant. Hình ảnh: Lâm Tiến Dũng.

Xem Thêm

Tình Nghĩa, Nghĩa Tình - Khoi An

Lần đầu tiên tôi có ý định viết chuyện này là năm 1989. Năm đó, cả nước Mỹ xôn xao tranh cãi về việc một người đàn ông đã đốt lá cờ Mỹ ngay trên thềm toà nhà Quốc Hội..

Xem Thêm

Làm thế nào để khỏe mạnh - sống lâu ?

Có rất nhiều yếu tố ảnh hưởng đến sức khỏe và tuổi thọ của con người. Trong cuộc sống thời hiện đại, mọi người đều quan tâm đến thực phẩm sạch,....

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Quật mồ Tố Hữu- Hà Thượng Thủ

Biểu ngu hay thần kinh không chịu...?? Vậy mà có tiền chỉ biết dùng tiền đem xây tượng đài...nhà lưu niệm cho mấy con bò đ̉ỏ...?? Lợi ích của mấy cái thứ lưu niệm này có ích gì cho dân hay chỉ giúp cho túi quan tham dầy hơn...vì có xây mới có cất chứ...VGCS toàn lũ tâm thần nắm quyên nên mới có tình trạng quái gở như vậy xẩy ra thường xuyên...??/ Thật bắt hạnh, vô phúc cho dân VN bị đám tâm thần này ngồi trên đầu...???

Xem Thêm

Đề bài :Nghi lễ Vẹm - Hà Thượng Thủ

Bài họa: NHÌN THẤY ĐAU Con Rồng cháu Việt hỡi còn đâu ? Đất nước từ khi nhận giặc Tàu Khúm núm cuối đầu Kim Jung Ủn Theo sau núp bóng Tập Cận hầu Trẻ già đón Tập qua mắt kính Chủ tịch nhìn Jung mặt cúi đầu Vểnh mặt khoe khoang từng thắng Mỹ Khí phách còn gì chỉ thấy đau. HQD249 14.03.2019

Xem Thêm

Đề bài :USS Zumwalt (DDG 1000) rời bến San Diego

Xin on tren phu ho va cau chuc tat ca cac ban luon binh an trong nhiem vu bao ve hoa binh va bao ve dat nuoc.GOD BLESS ALL...

Xem Thêm

Đề bài :NGHỆ THUẬT ĐÀM PHÁN CỦA TRUMP LÀ BỎ VỀ, BẤT CẦN.

Phai la nguoi tung trai,mot tay choi co bai ban va mot nguoi co uy quyen doc ton moi nam vung va vut bo tu ai,lung lung dung day …" Tao ve nha voi me di."Nguoi con lai,chung hung khong ngo va nhu mot thung nuoc lanh tat vao mat giua mua dong...ha ! ha Chu tit,tong bi thu o dau chu khong o day,truoc mat tao,nghe chua !

Xem Thêm

Đề bài :Tàu cá Việt Nam bị tàu Trung Quốc đâm chìm ở Hoàng Sa

Csvn chu truong Ta danh My la danh cho Lien xo cho Trung Quoc. Da hy sinh hon 1 trieu bo doi va giet hon 1 trieu nguoi mien nam cho Trung Quoc thi ca tram chiec tau ca vn bi danh chim van la danh chim cho Trung Quoc. Ngu dan VN phai biet hy sinh cho Trung Quoc theo loi day cua Le Duan.

Xem Thêm

Đề bài :Kẻ thù của người Tàu Bá Dương

Neu thay the chu Tau bang chu Viet thi cung dung cho nguoi Vietnam, nhung nguoi VN con xau hon nguoi Tau. Nguoi mien Nam cung rat so hai khi bi thong nhat voi mien Bac, hang trieu nguoi chet tren duong di tan Khi Tuong Gioi Thach bai tran nam 1949 ong chay ra Dai Loan, khong dau hang, dua kinh te Dai Loan thanh con rong A chau. Hon 10 ngan quan Tau khong dau hang TC di qua Lao lap can cu song o do khong can vien tro My tu 1949 den 1962 moi ve nuoc. VNCH hoan toan tan ra hay dau hang, quan doi khong co don vi nao di qua Lao hay Cambot lap can cu nhu quan Tau. Khi TC bat tu binh VN trong tran Hoang Sa, tu binh duoc doi xu tu te roi tra lai cho VNCH chi trong vai tuan. Tu binh VNCH bi quan BacViet doi xu tan te, bi tra tan, bo doi, hanh ha, di cai tao. Thanh ra VN bi Trung Cong khinh re xem la mot chu hau, TC ngoai mat noi chin chu vang, nhung ben trong ho goi nguoi Viet la Nam Man. Le Duan da tung noi ta danh My la danh cho Trung quoc va ho thanh cong. Nhu the chung to dan vn chiu lam no le tot, gioi, hy sinh xuong mau danh duoi My di khoi bien Dong cho nguoi Tau lap duong Luoi Bo, chiem Bien Dong. Dung la VN ta lam ta mat nuoc.

Xem Thêm

Đề bài :LOẠN BÚT VỀ TỬU SẮC (1) - NGUYÊN LẠC

Nghe noi Tam nghe ngay xua bay gio thua xa Nhat Da De Vuong o Cholon nhat la man liem va bu. Ngay xua linh hanh quan co bai tho 7 Dieu Tam Niem cho nhung ke uong ruou (R). 1. Ruou khai thong tri hoa 2. R giai pha con sau 3. R mui chay dau rau 4. R dung dau dai do 5. R cho cho an che 6. R lui nham bui tre 7. R len xe ve bot. Ai co bai tho dai hon xin bo tuc.

Xem Thêm

Đề bài :Tàu cá Việt Nam bị tàu Trung Quốc đâm chìm ở Hoàng Sa

Vì Vn,Mỹ sẽ tuyên chiến với lũ Chệt ????? Điên nặng rồi nhe....Núp ở trên mây mãi sao ?

Xem Thêm

Đề bài :Vũ đại ca

Lại môt trò Tôn Tẫn giả điên .

Xem Thêm

Đề bài :VỤ HÀNH QUYẾT ÔNG NGÔ ĐÌNH CẨN

Vet o nhuc trong lich su cua My.Vao luc nay day,hay nhin ban co A chau va tu hoi.TAI SAO cac nuoc A chau khong con tin tuong vao My nua? Mau cua ho,lai do tro lai len dau cua nhung nguoi co lien quan vao cai chet cua ho,mot dong ho noi tieng.va nhung tuong ta tham du,bieu quyet 09 giet 01 tha,bay gio ra sao?mot vali vai chuc ngan dola dang gia bao nhieu tuong ta?va he luy kinh khung cho VNCH va gia mau nao do tro lai cho ho va....

Xem Thêm

TIN MỚI

KBC CỦA QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA

Trước năm 1975. tôi là quân nhân trong Quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Không hiểu tại sao tôi lại thích những con số các KBC của các đơn vị quân đội.

Xem Thêm

‘Vòi tiền’ bệnh nhân, bác sĩ bị chém ngay trong bệnh viện

Một bác sĩ ở Bệnh Viện Truyền Máu Huyết Học Sài Gòn chuyên “vòi tiền” của nhiều người bị bệnh hiểm nghèo

Xem Thêm

BUỔI SỚM. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Hình như em thổn thức Lỡ sống với mộng mơ

Xem Thêm

Kỷ Niệm 10 năm Thành Lập Hội Biệt Động Quân San Diego

Anh em Biệt Động Quân đã kỷ niệm 10 năm ngày thành lập Hội BĐQ San Diego rất trọng thể vào chiều ngày 23/3/2019 tại Tràm Chim Restaurant. Hình ảnh: Lâm Tiến Dũng.

Xem Thêm

Tình Nghĩa, Nghĩa Tình - Khoi An

Lần đầu tiên tôi có ý định viết chuyện này là năm 1989. Năm đó, cả nước Mỹ xôn xao tranh cãi về việc một người đàn ông đã đốt lá cờ Mỹ ngay trên thềm toà nhà Quốc Hội..

Xem Thêm

Làm thế nào để khỏe mạnh - sống lâu ?

Có rất nhiều yếu tố ảnh hưởng đến sức khỏe và tuổi thọ của con người. Trong cuộc sống thời hiện đại, mọi người đều quan tâm đến thực phẩm sạch,....

Xem Thêm

CÔ ÚT HOA KHÔI XỨ MUỖI CHÀ LÀ - CÀ MAU - AP Trần Văn

(HNPD) Vốn là bạn thân cùng khóa với Ngọc, Trưởng Ban 5 của Trung Ðoàn 33 và Sô là cặp bài trùng gặp nhau trên một quê hương có nhiều cô gái “đầu gà đít vịt” thật mặn mà xinh đẹp.

Xem Thêm

Quẻ Dịch Cách Lập Và Giải Đoán - Nguyên Lạc

(HNPD) Bói Dịch không phải là mê tín, nó là khoa học. Có thể gọi là khoa học huyền bí.

Xem Thêm

Muốn có một trái tim khoẻ mạnh, đừng quên những thực phẩm này

Gần 6 triệu người hiện đang sống chung với bệnh suy tim và khoảng một nửa trong số này sẽ chết trong vòng 5 năm sau khi được chẩn đoán.

Xem Thêm

VĨNH BIỆT 'PHÂY-BÚC' Nguyễn Đông Thức, nhà văn

Dạ là mạng xã hội đó bác! Vui lắm! Con pốt cho các bạn biết con đang èn-choi trưa nay cho tụi nó thèm chơi. Đó, đó, tụi nó còm lia lịa rồi nè!

Xem Thêm