Mỗi Ngày Một Chuyện

BÓNG ẢO - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Thôi bỏ qua đi Tám, chúng ta đang nói chuyện tình cảm, chỉ có tình cảm bộc phát thế nào, mới thẩm định thực hư, chân giả thôi.


BÓNG ẢO  -  CAO MỴ NHÂN 

 

Có thể anh cũng bình thường như thiên hạ, nhưng sao mình lại thấy anh tuyệt vời quá chứ. 

Viết câu này xong, mình đã hít một hơi thật dài, để gọi là "méo mó" nghề nghiệp huấn luyện viên dưỡng sinh của mình, mình đã đưa oxy vào cơ thể gầy ốm, ngõ hầu "tám..." tiếp không mệt mỏi, rã rượi vì buồn. 

Số là sự việc gì ở đời, nếu không thật trên 50%, chính là "tám", hay phải "tám" thôi, trong lý luận lại được kêu là hùng biện cơ đấy. 

Thế thì điều mình nói về anh, có khiến " ai " sốt ruột, rằng: cứ nói thẳng ra đi, hà cớ phải lý luận kiểu "Tam đoạn luận", không phải các khoản a,b,c ... trong kinh điển "Das Kapital" (Tư Bản Luận) của ông cố vô sản Karl Marx đâu nhé. 

 

Cái Tam đoạn luận của tôi, đơn giản như là: "Tôi thích anh, anh thích nó, nó thích tôi" đó mà. Cứ lòng vòng như thế, thì có mà thiên niên kỷ thứ 4, vẫn chưa dứt được cái điều luẩn quẩn nào là chủ nhân, nào là vốn liếng, nào là hàng hoá vv...của kinh tế Marxisme. 

Tư bản luận với tôi, luận về cái vốn riêng của tôi hay cho tôi, chỉ một kho tàng "Anh" là đủ rồi. 

Để chứng minh kiểu hạ tầng cở sở, hay nói tắt theo phe ta, là nói năng một hơi bình dân học vụ của tôi, trước sau cứ đưa anh vào cuộc ...chiến, anh bực lắm. 

Anh sẽ ...phát biểu thế này: "Này, này, thích tôi quá, thì cứ lặng thinh đi, như mặt nước hồ, tới đó mà soi bóng, chớ có khuấy động nước, hồ nổi sóng, chiếc bóng vốn đã cô đơn sẽ vỡ tan đi bây giờ". 

 

Mình mang cái tâm hồn đi vắng của anh về, dấu vào tâm tư, thỉnh thoảng ngó tâm hồn không hiện diện của người ta trong não bộ, tư duy mình, mà thổn thức cho sáng mắt. 

Đúng rồi, vẫn cái kiểu cãi cối, cãi chày muôn thủa của giới bình dân học vụ tôi, tôi thử đặt lại vấn đề như thế này, xem có ổn không nhá:

 "Tôi thích anh, anh thích bạn ấy, tức là nó nêu trên, nhưng dùng tiếng nó, không lịch sự chút nào, bạn ấy thích ngược lại anh, và anh có thích mình không cà? " 

Chu choa, đó là vấn đề then chốt trong kinh tế chính trị của ông Marx đấy, cái gọi là quan hệ sản xuất đó mờ. 

 Thôi bỏ qua đi Tám, chúng ta đang nói chuyện tình cảm, chỉ có tình cảm bộc phát thế nào, mới thẩm định thực hư, chân giả thôi. 

Và từ cái thực hư, chân giả đó, tôi tự xếp tôi vào đội ngũ những người thích anh nhiều hay ít, theo bảng hiệu a, b, c...Tôi khẳng định tôi ở hạng a. 

 

Để anh an tâm đón nhận mình, tôi nói thầm với anh rằng: Không soi bóng trên mặt hồ nữa.

Sau một tuần nắng đẹp, tôi nhìn ra cửa sổ lớn chiếm 1/3 chiều dài cái vách phòng ngủ của tôi, một cơn mưa trĩu nước đang đùn mây xám từ hướng nam lên đỉnh trời Los Angeles, nơi tôi đang ở, dại gì đưa thân gầy ra cái khuôn viên "xơ xác điêu tàn vì ai " mà soi bóng nước chớ . 

Không soi bóng thì làm sao biết được nỗi nhớ, niềm thương...anh, tới mức nào? 

Qua kính viễn vọng, mình thấy anh cười một cách khôi hài: 

"Biết rồi, khổ lắm, nói mãi...", thì ...tui vậy đó. 

 

Cơn mưa lớn quá, khiến mình phải đóng cửa sổ, để không chứng kiến cái cảnh vần vũ gió mưa cuộn lên như một cơn đau khiếp đảm, giống người anh rể mình trước khi ông nhắm mắt, từ giã cõi đời ...

Dù đóng cửa, ban ngày vẫn chưa đủ sáng cho bằng một phần chút xíu ánh sáng từ mặt trời, nên tôi phải thắp một ngọn đèn nhỏ ở góc phòng. 

Tôi bỗng a lên, chiếc bóng, phải rồi chiếc bóng của mình chính là anh. 

Mình chỉ có cái thân hình gầy ốm này thôi, còn anh là cái bóng to lớn vậy đó, cái bóng bao chùm cả mình...

Nói gì lạ thế ? Anh đường đường một đấng anh hào, là một sĩ quan QL/VNCH, đâu phải Từ Hải côn quyền hơn sức, lược thao gồm tài trong Đoạn Trường Tân Thanh của cụ Nguyễn Du, đi hàng địch đâu, mà so với sánh láo lếu . 

Anh bảo: "Tôi nói rồi đấy, tôi đã không thích chuyện Tàu, đừng lôi tôi vào tình tiết truyện Thanh Tâm Tài Nhân đó nhé, tôi là lính VNCH 100% nghe chưa? Thế sắp sửa "tám" gì đây? "

 

À, thế rồi, mình đứng sát vào ngọn đèn vừa thắp, thấy cái bóng to ù, gấp mấy lần cái thân hình mình luôn. 

Sau cứ bước xa dần ngọn đèn ấy, cái bóng mình cứ nhỏ dần đi. 

Có nghĩa là cái bóng to nhất của mình lúc này,  là anh trong lẽ sống một trăm năm vậy. 

Như thế cả anh lẫn mình phải có chung một điểm gì nói "khiêm cung" một chút, chứ thẳng thừng ra, Anh với mình phải chung một lý tưởng, ấy đấy, chính là thực thể Quân Lực VNCH, tức cái đèn đương nêu. 

À thì ra vậy, chứ nào phải anh chỉ là cái bóng của mình đâu.

Nên chi anh quan trọng hơn mình, tức là anh gần gũi cái đèn lý tưởng đó, cái bóng bự chảng, che luôn cả hình...

 Ô có thế mà vòng vo tam quốc làm gì. 

Song le, làm gì thì làm, nói gì thì nói, mình với anh như hình với bóng. 

 

Nói văn chương mà cũng thực tế hơn, ấy là có mình 

(hình) mới có anh (bóng) chứ. 

Nếu chỉ có hình mà không có bóng, các cụ ta xưa bảo là hình ma, hay chỉ có bóng thôi, lại càng ma quỷ nữa, kêu là bóng quế đó kìa. 

Nên phải có cả hình lẫn bóng đó nghe "ông trời" của tôi ạ. 

Không "tám" kỹ về hình với bóng, anh lại ung dung ngồi nghe mình hết lời suy tụng anh, rồi cười khẩy: 

"Nào tôi có thích nghe ba cái lời véo von mật ngọt của giới nữ, người viết cứ việc bàn ra tán vào, càng bí hiểm bao nhiêu càng khiến người nghe thấy rõ là bạn khó mà đạt chân tu lắm nghe." 

Tuy nhiên, tôi vừa muốn biết, vừa không muốn biết những lời châu ngọc của quý nhân vật thiền động, giống như người đau sợ nghe kết quả tái khám ấy, nghĩ thà rằng cứ đau, rồi lỡ không thuyên giảm thì cứ chết bình thường thôi. 

Không nên có giai đoạn chờ xem được sống hay phải chết, sợ hãi, mất tinh thần và thất vọng trước khi sự thực được phơi bầy. 

Trời đất, luận về bóng với hình đã ma ma Phật Phật rồi, nay lại đưa hình ảnh chư vị thiền động ra so sánh với quý độc giả thì hơi lạm dụng tình thân bạn đọc quá. 

 

Trở lại hình ma bóng quế, tất cả đều không thật, nhưng rõ ràng rất thật, nên lâu nay mình cứ gọi là cõi ảo, có người tình ảo là vậy. 

Ôi, một thế giới ảo sinh hoạt song song với  " thế giới thật" thời nay ở khắp nơi trên ...trái đất. 

Và bây giờ là lúc những nhà khoa học tiến bộ đang gia sức khai thác cái phần hồn của nhân loại, cũng có nghĩa là từng bước một người ta thấy rõ điều mơ hồ đã lục tục trở thành hiện thực. 

Với riêng tư, thì mình chẳng còn điều gì trách cứ hay thở than anh, anh chính là sự kiện thực ảo xen kẽ, để không lộ cho ai  biết cái phòng tuyến, đấu tranh tin học nếu như mặt trận ảo, cứ mỗi lúc mỗi thiên hình vạn trạng đổi thay cuộc sống hiện tại của mọi người.

 Trong đó có tôi, vừa lạc hậu, vừa không chịu học hỏi thế giới sẽ đi về đâu, ở trạng thái nào. 

Cũng không còn dịp quẩn quanh trong cái " tam đoạn luận " sơ đẳng ghi ở đầu bài: tôi thích anh, anh thích người ta, người ta thích kẻ thứ tư, không phải anh, càng chẳng phải tôi trong tam đoạn luận i tờ tôi kể mơi chừ đó nờ...

 

       CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

BÓNG ẢO - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Thôi bỏ qua đi Tám, chúng ta đang nói chuyện tình cảm, chỉ có tình cảm bộc phát thế nào, mới thẩm định thực hư, chân giả thôi.


BÓNG ẢO  -  CAO MỴ NHÂN 

 

Có thể anh cũng bình thường như thiên hạ, nhưng sao mình lại thấy anh tuyệt vời quá chứ. 

Viết câu này xong, mình đã hít một hơi thật dài, để gọi là "méo mó" nghề nghiệp huấn luyện viên dưỡng sinh của mình, mình đã đưa oxy vào cơ thể gầy ốm, ngõ hầu "tám..." tiếp không mệt mỏi, rã rượi vì buồn. 

Số là sự việc gì ở đời, nếu không thật trên 50%, chính là "tám", hay phải "tám" thôi, trong lý luận lại được kêu là hùng biện cơ đấy. 

Thế thì điều mình nói về anh, có khiến " ai " sốt ruột, rằng: cứ nói thẳng ra đi, hà cớ phải lý luận kiểu "Tam đoạn luận", không phải các khoản a,b,c ... trong kinh điển "Das Kapital" (Tư Bản Luận) của ông cố vô sản Karl Marx đâu nhé. 

 

Cái Tam đoạn luận của tôi, đơn giản như là: "Tôi thích anh, anh thích nó, nó thích tôi" đó mà. Cứ lòng vòng như thế, thì có mà thiên niên kỷ thứ 4, vẫn chưa dứt được cái điều luẩn quẩn nào là chủ nhân, nào là vốn liếng, nào là hàng hoá vv...của kinh tế Marxisme. 

Tư bản luận với tôi, luận về cái vốn riêng của tôi hay cho tôi, chỉ một kho tàng "Anh" là đủ rồi. 

Để chứng minh kiểu hạ tầng cở sở, hay nói tắt theo phe ta, là nói năng một hơi bình dân học vụ của tôi, trước sau cứ đưa anh vào cuộc ...chiến, anh bực lắm. 

Anh sẽ ...phát biểu thế này: "Này, này, thích tôi quá, thì cứ lặng thinh đi, như mặt nước hồ, tới đó mà soi bóng, chớ có khuấy động nước, hồ nổi sóng, chiếc bóng vốn đã cô đơn sẽ vỡ tan đi bây giờ". 

 

Mình mang cái tâm hồn đi vắng của anh về, dấu vào tâm tư, thỉnh thoảng ngó tâm hồn không hiện diện của người ta trong não bộ, tư duy mình, mà thổn thức cho sáng mắt. 

Đúng rồi, vẫn cái kiểu cãi cối, cãi chày muôn thủa của giới bình dân học vụ tôi, tôi thử đặt lại vấn đề như thế này, xem có ổn không nhá:

 "Tôi thích anh, anh thích bạn ấy, tức là nó nêu trên, nhưng dùng tiếng nó, không lịch sự chút nào, bạn ấy thích ngược lại anh, và anh có thích mình không cà? " 

Chu choa, đó là vấn đề then chốt trong kinh tế chính trị của ông Marx đấy, cái gọi là quan hệ sản xuất đó mờ. 

 Thôi bỏ qua đi Tám, chúng ta đang nói chuyện tình cảm, chỉ có tình cảm bộc phát thế nào, mới thẩm định thực hư, chân giả thôi. 

Và từ cái thực hư, chân giả đó, tôi tự xếp tôi vào đội ngũ những người thích anh nhiều hay ít, theo bảng hiệu a, b, c...Tôi khẳng định tôi ở hạng a. 

 

Để anh an tâm đón nhận mình, tôi nói thầm với anh rằng: Không soi bóng trên mặt hồ nữa.

Sau một tuần nắng đẹp, tôi nhìn ra cửa sổ lớn chiếm 1/3 chiều dài cái vách phòng ngủ của tôi, một cơn mưa trĩu nước đang đùn mây xám từ hướng nam lên đỉnh trời Los Angeles, nơi tôi đang ở, dại gì đưa thân gầy ra cái khuôn viên "xơ xác điêu tàn vì ai " mà soi bóng nước chớ . 

Không soi bóng thì làm sao biết được nỗi nhớ, niềm thương...anh, tới mức nào? 

Qua kính viễn vọng, mình thấy anh cười một cách khôi hài: 

"Biết rồi, khổ lắm, nói mãi...", thì ...tui vậy đó. 

 

Cơn mưa lớn quá, khiến mình phải đóng cửa sổ, để không chứng kiến cái cảnh vần vũ gió mưa cuộn lên như một cơn đau khiếp đảm, giống người anh rể mình trước khi ông nhắm mắt, từ giã cõi đời ...

Dù đóng cửa, ban ngày vẫn chưa đủ sáng cho bằng một phần chút xíu ánh sáng từ mặt trời, nên tôi phải thắp một ngọn đèn nhỏ ở góc phòng. 

Tôi bỗng a lên, chiếc bóng, phải rồi chiếc bóng của mình chính là anh. 

Mình chỉ có cái thân hình gầy ốm này thôi, còn anh là cái bóng to lớn vậy đó, cái bóng bao chùm cả mình...

Nói gì lạ thế ? Anh đường đường một đấng anh hào, là một sĩ quan QL/VNCH, đâu phải Từ Hải côn quyền hơn sức, lược thao gồm tài trong Đoạn Trường Tân Thanh của cụ Nguyễn Du, đi hàng địch đâu, mà so với sánh láo lếu . 

Anh bảo: "Tôi nói rồi đấy, tôi đã không thích chuyện Tàu, đừng lôi tôi vào tình tiết truyện Thanh Tâm Tài Nhân đó nhé, tôi là lính VNCH 100% nghe chưa? Thế sắp sửa "tám" gì đây? "

 

À, thế rồi, mình đứng sát vào ngọn đèn vừa thắp, thấy cái bóng to ù, gấp mấy lần cái thân hình mình luôn. 

Sau cứ bước xa dần ngọn đèn ấy, cái bóng mình cứ nhỏ dần đi. 

Có nghĩa là cái bóng to nhất của mình lúc này,  là anh trong lẽ sống một trăm năm vậy. 

Như thế cả anh lẫn mình phải có chung một điểm gì nói "khiêm cung" một chút, chứ thẳng thừng ra, Anh với mình phải chung một lý tưởng, ấy đấy, chính là thực thể Quân Lực VNCH, tức cái đèn đương nêu. 

À thì ra vậy, chứ nào phải anh chỉ là cái bóng của mình đâu.

Nên chi anh quan trọng hơn mình, tức là anh gần gũi cái đèn lý tưởng đó, cái bóng bự chảng, che luôn cả hình...

 Ô có thế mà vòng vo tam quốc làm gì. 

Song le, làm gì thì làm, nói gì thì nói, mình với anh như hình với bóng. 

 

Nói văn chương mà cũng thực tế hơn, ấy là có mình 

(hình) mới có anh (bóng) chứ. 

Nếu chỉ có hình mà không có bóng, các cụ ta xưa bảo là hình ma, hay chỉ có bóng thôi, lại càng ma quỷ nữa, kêu là bóng quế đó kìa. 

Nên phải có cả hình lẫn bóng đó nghe "ông trời" của tôi ạ. 

Không "tám" kỹ về hình với bóng, anh lại ung dung ngồi nghe mình hết lời suy tụng anh, rồi cười khẩy: 

"Nào tôi có thích nghe ba cái lời véo von mật ngọt của giới nữ, người viết cứ việc bàn ra tán vào, càng bí hiểm bao nhiêu càng khiến người nghe thấy rõ là bạn khó mà đạt chân tu lắm nghe." 

Tuy nhiên, tôi vừa muốn biết, vừa không muốn biết những lời châu ngọc của quý nhân vật thiền động, giống như người đau sợ nghe kết quả tái khám ấy, nghĩ thà rằng cứ đau, rồi lỡ không thuyên giảm thì cứ chết bình thường thôi. 

Không nên có giai đoạn chờ xem được sống hay phải chết, sợ hãi, mất tinh thần và thất vọng trước khi sự thực được phơi bầy. 

Trời đất, luận về bóng với hình đã ma ma Phật Phật rồi, nay lại đưa hình ảnh chư vị thiền động ra so sánh với quý độc giả thì hơi lạm dụng tình thân bạn đọc quá. 

 

Trở lại hình ma bóng quế, tất cả đều không thật, nhưng rõ ràng rất thật, nên lâu nay mình cứ gọi là cõi ảo, có người tình ảo là vậy. 

Ôi, một thế giới ảo sinh hoạt song song với  " thế giới thật" thời nay ở khắp nơi trên ...trái đất. 

Và bây giờ là lúc những nhà khoa học tiến bộ đang gia sức khai thác cái phần hồn của nhân loại, cũng có nghĩa là từng bước một người ta thấy rõ điều mơ hồ đã lục tục trở thành hiện thực. 

Với riêng tư, thì mình chẳng còn điều gì trách cứ hay thở than anh, anh chính là sự kiện thực ảo xen kẽ, để không lộ cho ai  biết cái phòng tuyến, đấu tranh tin học nếu như mặt trận ảo, cứ mỗi lúc mỗi thiên hình vạn trạng đổi thay cuộc sống hiện tại của mọi người.

 Trong đó có tôi, vừa lạc hậu, vừa không chịu học hỏi thế giới sẽ đi về đâu, ở trạng thái nào. 

Cũng không còn dịp quẩn quanh trong cái " tam đoạn luận " sơ đẳng ghi ở đầu bài: tôi thích anh, anh thích người ta, người ta thích kẻ thứ tư, không phải anh, càng chẳng phải tôi trong tam đoạn luận i tờ tôi kể mơi chừ đó nờ...

 

       CAO MỴ NHÂN (HNPD)

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :"Tiếng Việt, yêu & ghét" - Lê Hữu ( Trần Văn Giang ghi lại )

'vô hình trung' là nghĩa gì vậy, sao cứ thích dùng, hình như có nghĩa là 'vô tình'

Xem Thêm

Đề bài :TIN CHIẾN SỰ MỚI NHẤT[ CẬP NHẬT NGÀY 20 -5 - 2022 ]

Suu cao,thue nang,nhu yeu pham tang gia.Kinh te eo seo...Vay ma dang Lua van lay tien cua dan tro giup linh tinh.Mo cua bien gioi.Ung ho toi ac truc tiep khi sua luat cho phep trom cuop o muc do <1.000 dollars thi vo toi....Neu vao thoi diem Trump,bon Lua da ho hoan nhu the nao ??? Nhung nguoi bau ban vi chut tu loi ,nghi gi ve dat nuoc ??? Phai chang day khong phai la dat nuoc minh ??? bat qua,lai tro ve que huong cu...Neu vay,ban la thang cho chet ! mien ban !

Xem Thêm

Đề bài :Tin Mới Nhất Về Chiến Sư Ucraina [ CẬP NHẬT NGÀY 14-5-2022 ]

Chung nao moi vet nho cua ho nha Dan da duoc tay xoa trang boc,thi Uk moi co hy vong...ngung chien.Cung vay,ngay nao ma cac cong ty ,co goc gac tu cac dang bac nu luu-anh hao cua khoi tu do va ong chief police va dang Lua thi moi giai xong phuong trinh tau cong !

Xem Thêm

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Hình cũ - Hà Thượng Thủ

Ngắm lại hình xưa chịu mấy ông Những Linh, Tùng, Duẫn với Mười, Đồng Mặt mày ai lại đi hồ hởi Phấn khởi khi Tàu cướp Biển Đông Phải chăng “quý” mặt đã thành mông Con mắt nay đà có nhưng không Nên mới chổng khu vào hải đảo Gia tài gấm vóc của tổ tông?

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm