Mỗi Ngày Một Chuyện

MỘT NGÀY JULY 4 - CAO MỴ NHÂN

HNPD) Chuyến xe rong ruổi trên xa lộ gọi là freeway 5, tôi thấy 2 bên đường ...đơn điệu, nhưng rất sạch sẽ và hoang phí đất đai, tôi thầm nghĩ: Nếu đưa cả cái Saigon bấy giờ qua đây, dọc bang Cali, e vẫn còn rộng rinh.


MỘT NGÀY JULY 4   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Hai thanh niên đã quá tuổi học trò, nam 28, nữ 24, năm ấy 1992, con bà bạn thân  của tôi, thay phiên cầm tay lái  chiếc xe dài 3 hàng ghế, chở tổng cộng 7 người, xem ra nhân vật nào cũng có tính cách lỡ thời ...

Nhưng năm đó, 1992, khi 3 mẹ con tôi tới Mỹ, và 2 ông bà bạn tôi với 2 thanh niên nam nữ nêu trên, con ông bà bạn tôi, tôi cảm thấy thời gian như đang đứng lại, tất cả còn rất trẻ trung, phơi phới tiến lên ...

Trước hết là tôi khâm phục cặp con trai gái của ông bà đang kể, tụi nó dám di chuyển cả đám 7 người chúng tôi đi từ nhà ở Lawndale, lên tận San Francisco, chỉ để đi chơi cho biết 3 ngày, trong đó có ngày lễ July 4 của Hoa Kỳ. 

Bây giờ tôi nghĩ có lẽ chẳng có cơ hội nào đi lại một lần thứ 2 y như thế nữa, vì tất cả đều thay đổi. 

Nói là đi San Francisco, nhưng bao gồm cả mấy nơi cần biết trên đường trường gió bụi giang hồ vặt, vì chuyến đi không dài ngày, và nhất là không định trước một chương trình, như  các cuộc hành trình lớn nhỏ trên đường đời tôi đã đi qua, tới thời gian " The Four of July 1992" tôi học lỏm được thủa ban sơ nơi hợp chủng quốc USA. 

Điều thú vị nhất của một người ...chủ gia đình, mới từ đất nước VN nghèo nàn lạc hậu sau 30-4-1975, tới 4-7-1992, là tôi không còn đêm lo âu, ngày khốn khổ, đối mặt với trăm điều cơ cực bên quê hương nghiệt ngã mới rời xa. 

Chuyến xe rong ruổi trên xa lộ gọi là freeway 5, tôi thấy 2 bên đường ...đơn điệu, nhưng rất sạch sẽ và hoang phí đất đai, tôi thầm nghĩ: Nếu đưa cả cái Saigon bấy giờ qua đây, dọc bang Cali, e vẫn còn rộng rinh. 

 

Nơi dừng lại đầu tiên là chiếc xe chạy thẳng vô sân nhà lớn của một trang trại Fresno. Trên hành lang đã có mấy người đứng đợi. 

Khi bước ra khỏi xe, tôi mới nhận ra bà phụ tá tôi ở Phòng xã hội Bộ Tư Lệnh QĐI/QKI trước khi đổi đời 30-4-1975, bây giờ ông bà là chủ một trang trại rộng 50 mẫu tây đất rừng, nhưng đã biến thành một dinh cơ kinh tế đáng nể. 

Những người hiện diện dẫn tôi đi loanh quanh mấy nơi nuôi gà công nghiệp, chỉ xa xa một chút là đàn bò sữa ...

Như vậy gia đình bà phụ tá tôi bây giờ Mỹ trên cả lớp người Mỹ, nhất là khi tôi "dón dén" hỏi thăm trang trại ấy có ai là lính cũ, giờ làm công nhân cho ông bà không. 

Thì cả 2 ông bà lắc đầu một lượt, cười một cách kẻ cả:

"Không, công nhân là người Ấn Độ và México", ông bà chủ trang trại, còn trả lời đoan chắc: "VN nhác lắm, yếu lắm, phải Mễ mới xốc vác được. Làm ít lâu cho...vui thôi, Hollywood mấy lần muốn mua lại, làm phim trường..." 

Quý vị đã hơn một lần thấy tôi bày tỏ là tôi rất bảo thủ, nên nghe ông bà phụ tá tôi sắm vai giám đốc trang trại to lớn trước mặt, chắc chắn sẽ ngó tôi thương hại lắm, vì sẽ nghĩ rằng tôi ngao ngán sự đời...

Dù sao đi nữa, chúng ta cũng phải cám ơn Thượng Đế đã cho chúng ta thấy ngài thể hiện sự công bằng, chứ làm sao cất được cái gánh nặng thủa CS Bắc Việt xâm chiếm miền nam, 2 vị hạ sĩ quan, một là trợ tá xã hội, một là quyền sĩ quan thủ quỹ một liên đoàn chiến đấu, với cả chục đứa con sanh liên tục năm một, có nhắm mắt ước đũa thần quyền phép, cũng không thoát khỏi cơ hàn. 

Thế nhưng Thượng Đế đã cho nhị vị ấy thấy được mặt trời lúc nào cũng sáng khắp thế gian. 

Ăn một bữa cơm khách ở trang trại mà thịt gà nhiều hơn gạo, chạnh nhớ những ngày trong tù cải tạo, và cả thành phần khốn khổ đang sống ở Saigon bấp bênh, trong đó có 2 gia đình 2 đứa con gái của tôi bị kẹt lại, bởi chúng lỡ có chồng con, nên Mỹ phỏng vấn cho rớt cái một, ngó mẹ là tôi và 2 em trai ra máy bay thật não nề .  

 

Chuyện vãn nào cũng chẳng còn hứng thú,  chiếc xe tiếp tục lên đường trực chỉ San Francisco như nêu trên, tôi bâng khuâng nghĩ trên đời chỉ có 2 vấn đề rõ nét nhất trong mọi sự xa cách giữa người với người, là: Tình cảm và Tiền bạc. 

Trong cuốn " Con người cô độc " của Lỗ Tấn, nhà văn này bảo rằng: " Nếu 2 đứa trẻ chơi quấn quýt bên nhau, sau này lớn lên, nếu không tiếp tục quấn quýt nữa, chúng sẽ tự làm xa cách nhau thôi ..." 

Dân tộc VN lại có câu : " Xa mặt cách lòng ".

Tới San Francisco thì trời ngả hoàng hôn, đi trên mấy con đường mà người người đổ tràn ra thành phố, thấy một chút quen thuộc, như Saigon được nâng cấp. 

Những nghệ sĩ hát rong với chỉ một cây đàn ghi ta, bên cạnh đó, là những người hành khất, cầu" Golden Gate Bridge" rực rỡ, tráng lệ một cách sang trọng, đến không thể tìm ra được lỗi lầm gì của Hoa Kỳ, nhất là khi hàng loạt pháo bông tung lên khắp bầu trời ...

Bước lưu vong được mơn trớn vuốt ve, tôi tạm quên khu trang trại của bà phụ tá ở Fresno...hưởng không khí Tự Do thực sự ở cái nơi tuyệt cùng của những buông thả, kể cả những giọt nước mắt chảy ra bất ngờ mà tôi không kềm hãm nổi...

 

Đêm ấy JULY 4  đầu tiên ở Mỹ, năm 1992 đó, tôi vẫn trong cảm giác không hay chưa có cảnh đoàn tụ, vẫn còn nhiều xa cách ...tứ tung ...

Đêm Hoa Kỳ đúng nghĩa Hợp Chủng các sắc dân trên thế giới. Người ta có thể vẫn ăn cơm Tàu, nghe du ca Hispanic, 

ngó xiếc Ấn Độ man dã với chiếc sào dài giữ một con rắn đang uốn lượn trên đó, và người hành khất chất chứa ưu tư trong đôi mắt mở to như là vô cảm, mới mâu thuẫn chứ.

 

Đêm về San Jose nằm trên chiếc ghế salon của một cô nhân viên cũ ngoài cây số 17 Huế đi tản tới thung lũng hoa vàng đơn thân, bị tình phụ, mất hết cả chì lẫn chài từ tinh thần đến thể chất, hay là từ tình cảm đến tiền bạc... 

Tôi nghe rõ ràng từng chữ, từng câu, lòng khô như cát nóng, thèm một giọt nước mắt quá, cô bé chưa kết thúc câu chuyện, tôi đã mơ màng ngủ, vì tiêu phí sức khỏe vào trọn ngày đi chuyển...

Ngày mai sẽ được tiếp tục phiêu du ở đoạn đường 17miles

Monterey Ca, hứa hẹn tâm hồn sẽ bay bổng và êm đềm nỗi buồn xa xứ hơn, nhưng không còn thuộc lịch trình đi chơi lễ Độc Lập Hoa Kỳ lần đầu tiên nữa . 

Tờ lịch ghi ngày tháng JULY 4 năm nay 2017, đã hoàn toàn dành cho bài thơ mới viết, có dòng chữ mà mình hay đùa anh mở đầu bằng tiếng " Happy", như mới chúc anh và gia đình 

" Happy JULY 4 " . 

Xin hẹn ngày mai kể tiếp chuyện hôm nay. 

 

             CAO MỴ NHÂN (HNPD)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

MỘT NGÀY JULY 4 - CAO MỴ NHÂN

HNPD) Chuyến xe rong ruổi trên xa lộ gọi là freeway 5, tôi thấy 2 bên đường ...đơn điệu, nhưng rất sạch sẽ và hoang phí đất đai, tôi thầm nghĩ: Nếu đưa cả cái Saigon bấy giờ qua đây, dọc bang Cali, e vẫn còn rộng rinh.


MỘT NGÀY JULY 4   -   CAO MỴ NHÂN 

 

Hai thanh niên đã quá tuổi học trò, nam 28, nữ 24, năm ấy 1992, con bà bạn thân  của tôi, thay phiên cầm tay lái  chiếc xe dài 3 hàng ghế, chở tổng cộng 7 người, xem ra nhân vật nào cũng có tính cách lỡ thời ...

Nhưng năm đó, 1992, khi 3 mẹ con tôi tới Mỹ, và 2 ông bà bạn tôi với 2 thanh niên nam nữ nêu trên, con ông bà bạn tôi, tôi cảm thấy thời gian như đang đứng lại, tất cả còn rất trẻ trung, phơi phới tiến lên ...

Trước hết là tôi khâm phục cặp con trai gái của ông bà đang kể, tụi nó dám di chuyển cả đám 7 người chúng tôi đi từ nhà ở Lawndale, lên tận San Francisco, chỉ để đi chơi cho biết 3 ngày, trong đó có ngày lễ July 4 của Hoa Kỳ. 

Bây giờ tôi nghĩ có lẽ chẳng có cơ hội nào đi lại một lần thứ 2 y như thế nữa, vì tất cả đều thay đổi. 

Nói là đi San Francisco, nhưng bao gồm cả mấy nơi cần biết trên đường trường gió bụi giang hồ vặt, vì chuyến đi không dài ngày, và nhất là không định trước một chương trình, như  các cuộc hành trình lớn nhỏ trên đường đời tôi đã đi qua, tới thời gian " The Four of July 1992" tôi học lỏm được thủa ban sơ nơi hợp chủng quốc USA. 

Điều thú vị nhất của một người ...chủ gia đình, mới từ đất nước VN nghèo nàn lạc hậu sau 30-4-1975, tới 4-7-1992, là tôi không còn đêm lo âu, ngày khốn khổ, đối mặt với trăm điều cơ cực bên quê hương nghiệt ngã mới rời xa. 

Chuyến xe rong ruổi trên xa lộ gọi là freeway 5, tôi thấy 2 bên đường ...đơn điệu, nhưng rất sạch sẽ và hoang phí đất đai, tôi thầm nghĩ: Nếu đưa cả cái Saigon bấy giờ qua đây, dọc bang Cali, e vẫn còn rộng rinh. 

 

Nơi dừng lại đầu tiên là chiếc xe chạy thẳng vô sân nhà lớn của một trang trại Fresno. Trên hành lang đã có mấy người đứng đợi. 

Khi bước ra khỏi xe, tôi mới nhận ra bà phụ tá tôi ở Phòng xã hội Bộ Tư Lệnh QĐI/QKI trước khi đổi đời 30-4-1975, bây giờ ông bà là chủ một trang trại rộng 50 mẫu tây đất rừng, nhưng đã biến thành một dinh cơ kinh tế đáng nể. 

Những người hiện diện dẫn tôi đi loanh quanh mấy nơi nuôi gà công nghiệp, chỉ xa xa một chút là đàn bò sữa ...

Như vậy gia đình bà phụ tá tôi bây giờ Mỹ trên cả lớp người Mỹ, nhất là khi tôi "dón dén" hỏi thăm trang trại ấy có ai là lính cũ, giờ làm công nhân cho ông bà không. 

Thì cả 2 ông bà lắc đầu một lượt, cười một cách kẻ cả:

"Không, công nhân là người Ấn Độ và México", ông bà chủ trang trại, còn trả lời đoan chắc: "VN nhác lắm, yếu lắm, phải Mễ mới xốc vác được. Làm ít lâu cho...vui thôi, Hollywood mấy lần muốn mua lại, làm phim trường..." 

Quý vị đã hơn một lần thấy tôi bày tỏ là tôi rất bảo thủ, nên nghe ông bà phụ tá tôi sắm vai giám đốc trang trại to lớn trước mặt, chắc chắn sẽ ngó tôi thương hại lắm, vì sẽ nghĩ rằng tôi ngao ngán sự đời...

Dù sao đi nữa, chúng ta cũng phải cám ơn Thượng Đế đã cho chúng ta thấy ngài thể hiện sự công bằng, chứ làm sao cất được cái gánh nặng thủa CS Bắc Việt xâm chiếm miền nam, 2 vị hạ sĩ quan, một là trợ tá xã hội, một là quyền sĩ quan thủ quỹ một liên đoàn chiến đấu, với cả chục đứa con sanh liên tục năm một, có nhắm mắt ước đũa thần quyền phép, cũng không thoát khỏi cơ hàn. 

Thế nhưng Thượng Đế đã cho nhị vị ấy thấy được mặt trời lúc nào cũng sáng khắp thế gian. 

Ăn một bữa cơm khách ở trang trại mà thịt gà nhiều hơn gạo, chạnh nhớ những ngày trong tù cải tạo, và cả thành phần khốn khổ đang sống ở Saigon bấp bênh, trong đó có 2 gia đình 2 đứa con gái của tôi bị kẹt lại, bởi chúng lỡ có chồng con, nên Mỹ phỏng vấn cho rớt cái một, ngó mẹ là tôi và 2 em trai ra máy bay thật não nề .  

 

Chuyện vãn nào cũng chẳng còn hứng thú,  chiếc xe tiếp tục lên đường trực chỉ San Francisco như nêu trên, tôi bâng khuâng nghĩ trên đời chỉ có 2 vấn đề rõ nét nhất trong mọi sự xa cách giữa người với người, là: Tình cảm và Tiền bạc. 

Trong cuốn " Con người cô độc " của Lỗ Tấn, nhà văn này bảo rằng: " Nếu 2 đứa trẻ chơi quấn quýt bên nhau, sau này lớn lên, nếu không tiếp tục quấn quýt nữa, chúng sẽ tự làm xa cách nhau thôi ..." 

Dân tộc VN lại có câu : " Xa mặt cách lòng ".

Tới San Francisco thì trời ngả hoàng hôn, đi trên mấy con đường mà người người đổ tràn ra thành phố, thấy một chút quen thuộc, như Saigon được nâng cấp. 

Những nghệ sĩ hát rong với chỉ một cây đàn ghi ta, bên cạnh đó, là những người hành khất, cầu" Golden Gate Bridge" rực rỡ, tráng lệ một cách sang trọng, đến không thể tìm ra được lỗi lầm gì của Hoa Kỳ, nhất là khi hàng loạt pháo bông tung lên khắp bầu trời ...

Bước lưu vong được mơn trớn vuốt ve, tôi tạm quên khu trang trại của bà phụ tá ở Fresno...hưởng không khí Tự Do thực sự ở cái nơi tuyệt cùng của những buông thả, kể cả những giọt nước mắt chảy ra bất ngờ mà tôi không kềm hãm nổi...

 

Đêm ấy JULY 4  đầu tiên ở Mỹ, năm 1992 đó, tôi vẫn trong cảm giác không hay chưa có cảnh đoàn tụ, vẫn còn nhiều xa cách ...tứ tung ...

Đêm Hoa Kỳ đúng nghĩa Hợp Chủng các sắc dân trên thế giới. Người ta có thể vẫn ăn cơm Tàu, nghe du ca Hispanic, 

ngó xiếc Ấn Độ man dã với chiếc sào dài giữ một con rắn đang uốn lượn trên đó, và người hành khất chất chứa ưu tư trong đôi mắt mở to như là vô cảm, mới mâu thuẫn chứ.

 

Đêm về San Jose nằm trên chiếc ghế salon của một cô nhân viên cũ ngoài cây số 17 Huế đi tản tới thung lũng hoa vàng đơn thân, bị tình phụ, mất hết cả chì lẫn chài từ tinh thần đến thể chất, hay là từ tình cảm đến tiền bạc... 

Tôi nghe rõ ràng từng chữ, từng câu, lòng khô như cát nóng, thèm một giọt nước mắt quá, cô bé chưa kết thúc câu chuyện, tôi đã mơ màng ngủ, vì tiêu phí sức khỏe vào trọn ngày đi chuyển...

Ngày mai sẽ được tiếp tục phiêu du ở đoạn đường 17miles

Monterey Ca, hứa hẹn tâm hồn sẽ bay bổng và êm đềm nỗi buồn xa xứ hơn, nhưng không còn thuộc lịch trình đi chơi lễ Độc Lập Hoa Kỳ lần đầu tiên nữa . 

Tờ lịch ghi ngày tháng JULY 4 năm nay 2017, đã hoàn toàn dành cho bài thơ mới viết, có dòng chữ mà mình hay đùa anh mở đầu bằng tiếng " Happy", như mới chúc anh và gia đình 

" Happy JULY 4 " . 

Xin hẹn ngày mai kể tiếp chuyện hôm nay. 

 

             CAO MỴ NHÂN (HNPD)

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :"Tiếng Việt, yêu & ghét" - Lê Hữu ( Trần Văn Giang ghi lại )

'vô hình trung' là nghĩa gì vậy, sao cứ thích dùng, hình như có nghĩa là 'vô tình'

Xem Thêm

Đề bài :TIN CHIẾN SỰ MỚI NHẤT[ CẬP NHẬT NGÀY 20 -5 - 2022 ]

Suu cao,thue nang,nhu yeu pham tang gia.Kinh te eo seo...Vay ma dang Lua van lay tien cua dan tro giup linh tinh.Mo cua bien gioi.Ung ho toi ac truc tiep khi sua luat cho phep trom cuop o muc do <1.000 dollars thi vo toi....Neu vao thoi diem Trump,bon Lua da ho hoan nhu the nao ??? Nhung nguoi bau ban vi chut tu loi ,nghi gi ve dat nuoc ??? Phai chang day khong phai la dat nuoc minh ??? bat qua,lai tro ve que huong cu...Neu vay,ban la thang cho chet ! mien ban !

Xem Thêm

Đề bài :Tin Mới Nhất Về Chiến Sư Ucraina [ CẬP NHẬT NGÀY 14-5-2022 ]

Chung nao moi vet nho cua ho nha Dan da duoc tay xoa trang boc,thi Uk moi co hy vong...ngung chien.Cung vay,ngay nao ma cac cong ty ,co goc gac tu cac dang bac nu luu-anh hao cua khoi tu do va ong chief police va dang Lua thi moi giai xong phuong trinh tau cong !

Xem Thêm

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Hình cũ - Hà Thượng Thủ

Ngắm lại hình xưa chịu mấy ông Những Linh, Tùng, Duẫn với Mười, Đồng Mặt mày ai lại đi hồ hởi Phấn khởi khi Tàu cướp Biển Đông Phải chăng “quý” mặt đã thành mông Con mắt nay đà có nhưng không Nên mới chổng khu vào hải đảo Gia tài gấm vóc của tổ tông?

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm