Phiếm Đàm, Đàm Chuyện...

BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG _ Việt Nhân

(HNPĐ) Tôi đi tù về, giấy ra trại của tôi là địa chỉ ở một tỉnh nh

Buocduongcung
(HNPĐ) Tôi đi tù về, giấy ra trại của tôi là địa chỉ ở một tỉnh nhỏ, không phải của người thân tôi, và địa chỉ đó cũng không còn hiện hữu, nó đã bị giải tỏa từ những ngày rất sớm khi chúng chiếm được miền nam, vì lý do gì chẳng hiểu mà bộ nội vụ và trị an, chúng đưa tôi về đó như là một nơi chỉ định cư trú. Đồn công an nơi tôi trình diện, họ cũng đã lúng túng giống tôi, cả người quản lý lẫn thằng tù vừa được tha, không biết tại sao - Như vậy vừa ra tù tôi đã phải làm một kẻ vô gia cư, sống lang thang từ đó mặc dù vẫn còn người thân tại Sài gòn.

Theo lịnh công an tôi hằng ngày vẫn phải trình diện chúng, vì là đang trong tình trạng quản chế như luật định, cho tới một hôm nghe lén được biết chúng đã có nơi đưa tôi đi, nghe đâu là một nông trường - Thế là phải tìm đường thoát thôi. Ông trời vẫn còn thương, nên tôi cũng thoát được về Sài gòn, trên người chỉ mỗi tờ giấy ra trại, nhưng không phải cho về thành phố - Con người ai cũng muốn là người tốt, tôi tìm đến phòng quản lý trật từ trị an xã hội của công an thành phố để xin tạm trú, một tên sĩ quan tiếp tôi với bộ mặt xã hội đen, hắn ra lịnh cho tôi phải trở về ngay nơi giấy ra trại đã ghi.

Các toán kiểm tra mà gặp tôi bất cứ đâu trong thành phố, tôi sẽ bị đưa tới trại tập trung… đó là lời hắn đe, giấy ra trại ghi rõ quản chế ba năm kể từ ngày ra trại, tôi hiểu điều đó, và lời đe của tên công an là thật chứ không phải đe suông. Và tôi cũng không thể sống tại nhà người thân, đó là nơi chúng tìm tôi trước tiên nếu có chuyện, tôi tìm về những khu cư dân lao động mà sống. Nơi ở của tôi cũng vì thế mà phải thay đổi thường xuyên, có chổ ngắn có chổ dài, có chổ chỉ được vài tuần thì tên công an khu vực gọi chủ nhà làm việc, thế là tôi phải đi, đồ đạc tế nhuyễn gom vừa gọn thùng các tông, lếch thếch lại tìm nơi ở mới.

Chổ tôi đang ở thuộc quận ngoại thành, dân trong xóm đủ hạng người, những con người tận cùng dưới đáy của cái xã hội xã nghĩa, có thể gọi đó là những con vật người, mặc dù không ít người có học nhưng phải lúc sa cơ mà bước vào con đường cùng. Hầu hết họ là những người bỏ vùng kinh tế mới trốn về, cũng không giấy tờ tùy thân như tôi, là cư dân lậu họ làm đủ nghề, đàn ông thì những việc lao đông nặng, như khuân vác, đạp xích lô, đạp xe thồ, đàn bà nếu có tí vốn thì sắm được gánh hàng rong, hay thúng xôi thúng bánh, còn không có gì cả ngoài vốn trời cho thì đi làm gái.

Những người đàn bà làm gái này, sáng họ đạp xe vào thành phố tìm khách, đêm thật khuya họ mới về, vả họ có về hay không, chắc chẳng ai quan tâm - Nhà tôi trọ cũng có hai người như thế, tôi chưa được biết mặt họ, chỉ thấy hai cái ghế bố trong góc khuất chái nhà, chủ nhà nói là của họ. Chủ nhà là một ông đạp xích lô, trong lúc khốn cùng ông cho tôi núp chung mái che, chổ tiền tôi đưa cho ông không nhiều, nhưng cũng là cái ông cần - Dĩ nhiên trong thành thật, tôi không dấu thân phận tôi cùng ông, đó cũng là điều hay, vì năm tháng tù của tôi, có phần làm ông ngại bọn công an khu vực khó dễ, nhưng quá khứ tôi ngày nào, cũng cho thấy có cái nhìn khác trong mắt ông về tôi.

Đang trong hoàn cảnh như thế tôi gặp lại em, là một trong hai người làm gái chung nhà - Vân Lan, ngày nào học lớp toán tôi kèm, cô học trò mà tôi vẫn đùa gọi em là “mụ” đầm non, bởi chưa bao giờ em khoác chiếc áo dài. Em luôn nhí nhảnh với những chiếc áo đầm - Sáng hôm gặp lại nhau đó, tôi bệnh không đi bốc vác được, và đã hơn hai mươi năm mà hai người vẫn nhận ra nhau ngay, em là người lên tiếng trước, trong khi tôi còn đang sững sờ.

-Anh giáo phải không, -Có phải là…Vân Lan? –Lan đây anh, anh bây giờ làm gì? –Bốc xếp em à…Một thoáng ngập ngừng em hỏi –Đến mức độ như vậy sao? –Có gì đâu, qua một cuộc bể dâu thì chuyện đổi đời là thường –Trông anh khác xưa nhiều lắm, nhưng Lan vẫn nhận ra anh ngay –Em cũng vậy, vẫn đẹp như ngày còn bé đứng trên bục hôm tất niên hát bài “Khi xưa ta bé Bang Bang” -Ồ anh còn nhớ chuyện đó sao?, mau quá anh nhỉ đã hơn hai mươi năm rồi còn gì.

–Em lúc này ra sao? –Cũng như anh nói, cũng trầm luân trong cuộc bể dâu như anh, nhưng có lẽ em là đàn bà nên chuyện trầm sâu hơn người đàn ông là chuyện thường tình –Gia đình em sao rồi –Em đã có một cháu 12, cả hai cha con mất tin tức trong một chuyến vượt biên… Chồng em đi tù về, vì không đủ tiền em ở lại để hai cha con đi trước, chính vì ở lại mà đời em hôm nay tận cùng như thế này, nếu em cùng đi có lẽ cái chết ngoài biển khơi vẫn hơn cuộc sống của em hôm nay, cuộc sống mà chính em phải xót sa cho đời mình… Còn anh ra sao?.

-Cũng tan nát như em, nát vụn không còn một mảnh nào lành lặn, để có thể ráp lại mà dung…Tới đó không hiểu sao hai đứa không còn nói thêm một lời nào, có lẽ cả hai không muốn làm nhau đau thêm, mà là đau ngay cả cho chính mình - Em chào tôi với câu nói “Anh nghỉ đi, em… đi làm” hai tiếng đi làm em nói trong ngập ngừng, tôi hiểu nỗi đau trong em khi nói những tiếng đó. Nhìn em đã xa, chiếc nón kéo sụp xuống che kín mặt như thể che phận mình, nhớ ngày nào là một cô gái nhí nhảnh luôn nhảy chân sáo, có ai nào ngờ - Nói chi đâu xa ngay bản thân tôi cũng có đâu ngờ rằng đời mình có ngày như hôm nay.

Trong chế độ này người ta hỏi, những chuyện ngày nào nói là tàn dư Mỹ Ngụy, sao vẫn còn hoài chưa dứt - Sáng nay ngoài quán cà fé Bến Nghé, ai cũng bàn tán chuyện các cô hoa hậu người mẫu bị bắt vì bán dâm cho đại gia, mỗi lần năm bảy ngàn đô. Người ta lấy làm lạ là báo chí trong nước làm rùm beng, như thể chuyện trái đất này đến ngày tận thế, người dân nói cứ làm như chế độ xã nghĩa không có đĩ, mà nay phải làm ồn - Làm ồn như thế chẳng qua chỉ là để che lấp chuyện Vinalines Dương Chí Dũng, chuyện đục khoét ODA, chuyện nông dân trên thành phố Hòa Bình Hà Nội biểu tình…

Người ta còn hỏi, cái ông đại gia chơi gái có phải tội ác chế độ cũ?, sao không thấy nói - Không có kẻ mua sao có người bán, kẻ mua này có thật sự cần thiết để mua, hay lại là kẻ thừa những “đồng tiền máu” mà đem ra ăn chơi. Một lũ sống theo lối thú vật thực dụng, tạo ra xã hội suy đồi, đạo đức tha hóa, rồi làm như tốt lành mà lên mặt xử phạt. Vậy xin hỏi chế độ cộng sản hiện nay sao có quá nhiều đĩ như vậy - Ai đã đẩy họ đến con đường làm đĩ?. Và người dân nói tiền chơi ngàn đô như thế kẻ mua là ai?, chứ dân đen làm gì có tiền mà mua, để mà tạo ra thứ đĩ tầm cỡ như thế này.

Người dân đã cay đắng mà nói rằng từ khi “Bước theo đường Bác đi, đĩ điếm nhiều hơn dân”… Vậy như thế ai là con đĩ và ai là thằng điếm ở đây, có ai trả lời cho câu hỏi này của người dân?. Theo tôi nghĩ cho cùng thì các cô gái trên làm đĩ “bán trôn” nuôi miệng cũng còn lương thiện và danh giá hơn bọn “bán nước” cho ngoại bang, chúng đã bán đất, bán biển để vinh thân phì gia – Thử hỏi kẻ nào nhục? – Chắc chắn đáng xấu hổ và nhục nhã, chính là bọn cộng sản lãnh đạo đất nước, chứ nào phải những người con gái bất hạnh kia, họ bán trôn của họ chứ chưa đi ăn cắp, ăn cướp của người khác để đem bán.

Họ chỉ là nạn nhân của cái chế độ khốn nạn hôm nay bên quê nhà.

Việt Nhân (HNPĐ)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG _ Việt Nhân

(HNPĐ) Tôi đi tù về, giấy ra trại của tôi là địa chỉ ở một tỉnh nh

Buocduongcung
(HNPĐ) Tôi đi tù về, giấy ra trại của tôi là địa chỉ ở một tỉnh nhỏ, không phải của người thân tôi, và địa chỉ đó cũng không còn hiện hữu, nó đã bị giải tỏa từ những ngày rất sớm khi chúng chiếm được miền nam, vì lý do gì chẳng hiểu mà bộ nội vụ và trị an, chúng đưa tôi về đó như là một nơi chỉ định cư trú. Đồn công an nơi tôi trình diện, họ cũng đã lúng túng giống tôi, cả người quản lý lẫn thằng tù vừa được tha, không biết tại sao - Như vậy vừa ra tù tôi đã phải làm một kẻ vô gia cư, sống lang thang từ đó mặc dù vẫn còn người thân tại Sài gòn.

Theo lịnh công an tôi hằng ngày vẫn phải trình diện chúng, vì là đang trong tình trạng quản chế như luật định, cho tới một hôm nghe lén được biết chúng đã có nơi đưa tôi đi, nghe đâu là một nông trường - Thế là phải tìm đường thoát thôi. Ông trời vẫn còn thương, nên tôi cũng thoát được về Sài gòn, trên người chỉ mỗi tờ giấy ra trại, nhưng không phải cho về thành phố - Con người ai cũng muốn là người tốt, tôi tìm đến phòng quản lý trật từ trị an xã hội của công an thành phố để xin tạm trú, một tên sĩ quan tiếp tôi với bộ mặt xã hội đen, hắn ra lịnh cho tôi phải trở về ngay nơi giấy ra trại đã ghi.

Các toán kiểm tra mà gặp tôi bất cứ đâu trong thành phố, tôi sẽ bị đưa tới trại tập trung… đó là lời hắn đe, giấy ra trại ghi rõ quản chế ba năm kể từ ngày ra trại, tôi hiểu điều đó, và lời đe của tên công an là thật chứ không phải đe suông. Và tôi cũng không thể sống tại nhà người thân, đó là nơi chúng tìm tôi trước tiên nếu có chuyện, tôi tìm về những khu cư dân lao động mà sống. Nơi ở của tôi cũng vì thế mà phải thay đổi thường xuyên, có chổ ngắn có chổ dài, có chổ chỉ được vài tuần thì tên công an khu vực gọi chủ nhà làm việc, thế là tôi phải đi, đồ đạc tế nhuyễn gom vừa gọn thùng các tông, lếch thếch lại tìm nơi ở mới.

Chổ tôi đang ở thuộc quận ngoại thành, dân trong xóm đủ hạng người, những con người tận cùng dưới đáy của cái xã hội xã nghĩa, có thể gọi đó là những con vật người, mặc dù không ít người có học nhưng phải lúc sa cơ mà bước vào con đường cùng. Hầu hết họ là những người bỏ vùng kinh tế mới trốn về, cũng không giấy tờ tùy thân như tôi, là cư dân lậu họ làm đủ nghề, đàn ông thì những việc lao đông nặng, như khuân vác, đạp xích lô, đạp xe thồ, đàn bà nếu có tí vốn thì sắm được gánh hàng rong, hay thúng xôi thúng bánh, còn không có gì cả ngoài vốn trời cho thì đi làm gái.

Những người đàn bà làm gái này, sáng họ đạp xe vào thành phố tìm khách, đêm thật khuya họ mới về, vả họ có về hay không, chắc chẳng ai quan tâm - Nhà tôi trọ cũng có hai người như thế, tôi chưa được biết mặt họ, chỉ thấy hai cái ghế bố trong góc khuất chái nhà, chủ nhà nói là của họ. Chủ nhà là một ông đạp xích lô, trong lúc khốn cùng ông cho tôi núp chung mái che, chổ tiền tôi đưa cho ông không nhiều, nhưng cũng là cái ông cần - Dĩ nhiên trong thành thật, tôi không dấu thân phận tôi cùng ông, đó cũng là điều hay, vì năm tháng tù của tôi, có phần làm ông ngại bọn công an khu vực khó dễ, nhưng quá khứ tôi ngày nào, cũng cho thấy có cái nhìn khác trong mắt ông về tôi.

Đang trong hoàn cảnh như thế tôi gặp lại em, là một trong hai người làm gái chung nhà - Vân Lan, ngày nào học lớp toán tôi kèm, cô học trò mà tôi vẫn đùa gọi em là “mụ” đầm non, bởi chưa bao giờ em khoác chiếc áo dài. Em luôn nhí nhảnh với những chiếc áo đầm - Sáng hôm gặp lại nhau đó, tôi bệnh không đi bốc vác được, và đã hơn hai mươi năm mà hai người vẫn nhận ra nhau ngay, em là người lên tiếng trước, trong khi tôi còn đang sững sờ.

-Anh giáo phải không, -Có phải là…Vân Lan? –Lan đây anh, anh bây giờ làm gì? –Bốc xếp em à…Một thoáng ngập ngừng em hỏi –Đến mức độ như vậy sao? –Có gì đâu, qua một cuộc bể dâu thì chuyện đổi đời là thường –Trông anh khác xưa nhiều lắm, nhưng Lan vẫn nhận ra anh ngay –Em cũng vậy, vẫn đẹp như ngày còn bé đứng trên bục hôm tất niên hát bài “Khi xưa ta bé Bang Bang” -Ồ anh còn nhớ chuyện đó sao?, mau quá anh nhỉ đã hơn hai mươi năm rồi còn gì.

–Em lúc này ra sao? –Cũng như anh nói, cũng trầm luân trong cuộc bể dâu như anh, nhưng có lẽ em là đàn bà nên chuyện trầm sâu hơn người đàn ông là chuyện thường tình –Gia đình em sao rồi –Em đã có một cháu 12, cả hai cha con mất tin tức trong một chuyến vượt biên… Chồng em đi tù về, vì không đủ tiền em ở lại để hai cha con đi trước, chính vì ở lại mà đời em hôm nay tận cùng như thế này, nếu em cùng đi có lẽ cái chết ngoài biển khơi vẫn hơn cuộc sống của em hôm nay, cuộc sống mà chính em phải xót sa cho đời mình… Còn anh ra sao?.

-Cũng tan nát như em, nát vụn không còn một mảnh nào lành lặn, để có thể ráp lại mà dung…Tới đó không hiểu sao hai đứa không còn nói thêm một lời nào, có lẽ cả hai không muốn làm nhau đau thêm, mà là đau ngay cả cho chính mình - Em chào tôi với câu nói “Anh nghỉ đi, em… đi làm” hai tiếng đi làm em nói trong ngập ngừng, tôi hiểu nỗi đau trong em khi nói những tiếng đó. Nhìn em đã xa, chiếc nón kéo sụp xuống che kín mặt như thể che phận mình, nhớ ngày nào là một cô gái nhí nhảnh luôn nhảy chân sáo, có ai nào ngờ - Nói chi đâu xa ngay bản thân tôi cũng có đâu ngờ rằng đời mình có ngày như hôm nay.

Trong chế độ này người ta hỏi, những chuyện ngày nào nói là tàn dư Mỹ Ngụy, sao vẫn còn hoài chưa dứt - Sáng nay ngoài quán cà fé Bến Nghé, ai cũng bàn tán chuyện các cô hoa hậu người mẫu bị bắt vì bán dâm cho đại gia, mỗi lần năm bảy ngàn đô. Người ta lấy làm lạ là báo chí trong nước làm rùm beng, như thể chuyện trái đất này đến ngày tận thế, người dân nói cứ làm như chế độ xã nghĩa không có đĩ, mà nay phải làm ồn - Làm ồn như thế chẳng qua chỉ là để che lấp chuyện Vinalines Dương Chí Dũng, chuyện đục khoét ODA, chuyện nông dân trên thành phố Hòa Bình Hà Nội biểu tình…

Người ta còn hỏi, cái ông đại gia chơi gái có phải tội ác chế độ cũ?, sao không thấy nói - Không có kẻ mua sao có người bán, kẻ mua này có thật sự cần thiết để mua, hay lại là kẻ thừa những “đồng tiền máu” mà đem ra ăn chơi. Một lũ sống theo lối thú vật thực dụng, tạo ra xã hội suy đồi, đạo đức tha hóa, rồi làm như tốt lành mà lên mặt xử phạt. Vậy xin hỏi chế độ cộng sản hiện nay sao có quá nhiều đĩ như vậy - Ai đã đẩy họ đến con đường làm đĩ?. Và người dân nói tiền chơi ngàn đô như thế kẻ mua là ai?, chứ dân đen làm gì có tiền mà mua, để mà tạo ra thứ đĩ tầm cỡ như thế này.

Người dân đã cay đắng mà nói rằng từ khi “Bước theo đường Bác đi, đĩ điếm nhiều hơn dân”… Vậy như thế ai là con đĩ và ai là thằng điếm ở đây, có ai trả lời cho câu hỏi này của người dân?. Theo tôi nghĩ cho cùng thì các cô gái trên làm đĩ “bán trôn” nuôi miệng cũng còn lương thiện và danh giá hơn bọn “bán nước” cho ngoại bang, chúng đã bán đất, bán biển để vinh thân phì gia – Thử hỏi kẻ nào nhục? – Chắc chắn đáng xấu hổ và nhục nhã, chính là bọn cộng sản lãnh đạo đất nước, chứ nào phải những người con gái bất hạnh kia, họ bán trôn của họ chứ chưa đi ăn cắp, ăn cướp của người khác để đem bán.

Họ chỉ là nạn nhân của cái chế độ khốn nạn hôm nay bên quê nhà.

Việt Nhân (HNPĐ)

BẢN TIN MỚI NHẤT

Trang Lá Cải 30 -11 -2021: Trại giam Xuân Lộc: Tù chính trị biểu tình tập thể

Bị chồng bắt quả tang đang 'ân ái' với nhân tình trên xe ô tô, thái độ trơ trẽn của người vợ gây bức xúc

Xem Thêm

CHIỀU MÙA TỐI. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ánh đèn mờ nhấp nháy Hiu hắt cuối con đường

Xem Thêm

ĐƠN ĐIỆU. CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Cách nào vẫn buồn rầu Không ai chia sẻ được

Xem Thêm

“Cờ đỏ Đàm vĩnh Hưng” - Lỗ Trí Thâm

“Không thể chấp nhận để cho chúng tự do đi ăn phở ở giữa Sài Gòn này..”

Xem Thêm

Giáo dục Xã nghĩa - Hà Thượng Thủ

Giáo dục "đảng ta" tệ quá chời ! /Trồng người được ngợm hoặc đười ươi

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Người Việt Nam Nghĩ Gì? -Từ Đức Minh ( Trần Văn Giang ghi lại )

Nhan dinh cua saigonpots ma bac Tran van Giang ghi lai.Doc xong nghe cay dang nao long.Du su that no ranh ranh.Nhung tuoi gia cung co mot hy vong cho du la mong manh va mo ao. hy vong con hon la that vong ?

Xem Thêm

Đề bài :Hình cũ - Hà Thượng Thủ

Ngắm lại hình xưa chịu mấy ông Những Linh, Tùng, Duẫn với Mười, Đồng Mặt mày ai lại đi hồ hởi Phấn khởi khi Tàu cướp Biển Đông Phải chăng “quý” mặt đã thành mông Con mắt nay đà có nhưng không Nên mới chổng khu vào hải đảo Gia tài gấm vóc của tổ tông?

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Nói thật - Hà Thượng Thủ

Loi tuyen bo cua Bo truong han la phai dung ! Vay ra tu truoc toi nay,bang gia- hoc gia- tu nghiep gia...tat ca deu gia. Vay cai gi la that ?chang phai duoi che do CS,tat ca deu la gia tra,.gian doi,lua dao...Tat ca deu da duoc dao tao bang lao toet ngay tu khi con la thieu nhi .

Xem Thêm

Đề bài :Tiên đoán - Hà Thượng Thủ ( Câu: "Phản bội đồng minh nên quả báo" cay đắng quá ! )

Cai gi cung co mat phai va mat trai.Tuc ngu :" doi cha an man,doi con khat nuoc".Luat tuan hoan vay tra,tra vay.Thien ac dao dau...vv...Oan hon cua cac tu si,nan nhan chien cuoc vi bao ve non song.Oan hon cua nhung nguoi vuot bien+duong bo tim tu do bi vui thay o bien dong+rung nui...Nhung oan khuat,uat han tu toi...ngay dem keu gao su tra le cong ly cho su mat mat chinh dang cua ho."Thien vong khoi khoi,thua ma khong lot.Van te Thap loai chung sinh.Van te cac tu si hy sinh vi bao ve non song dat nuoc van con vang ren moi nam vao ngay ky niem cua ho...

Xem Thêm

Đề bài :Philippines muốn đổi y tá lấy vaccine Covid-19

Xuất khẫu Lao động kiễu Philippine mới nên gọi là xuất khẩu lao động... Còn xuất khẩu lao đông kiễu XHCNVN chỉ đi làm cu li, bán sức lao đông với gía rẻ, còn bị đám đầu nậu trong nước nó hút thêm máu... BAo giờ XHCNVN mới có loại lao động cao cấp này để hãnh diện với đời là VN ta vô Địt...?? còn không chỉ là bán băp thit kiếm ăn...Làm nhiều mà hưởng ít...!!!! B́ất hạnh cho dân VN...thông minh,cần cù mà không được hướng nghiệp đúng cách....??????

Xem Thêm

TIN MỚI

Trang Lá Cải 30 -11 -2021: Trại giam Xuân Lộc: Tù chính trị biểu tình tập thể

Bị chồng bắt quả tang đang 'ân ái' với nhân tình trên xe ô tô, thái độ trơ trẽn của người vợ gây bức xúc

Xem Thêm

CHIỀU MÙA TỐI. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Ánh đèn mờ nhấp nháy Hiu hắt cuối con đường

Xem Thêm

ĐƠN ĐIỆU. CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Cách nào vẫn buồn rầu Không ai chia sẻ được

Xem Thêm

“Cờ đỏ Đàm vĩnh Hưng” - Lỗ Trí Thâm

“Không thể chấp nhận để cho chúng tự do đi ăn phở ở giữa Sài Gòn này..”

Xem Thêm

Giáo dục Xã nghĩa - Hà Thượng Thủ

Giáo dục "đảng ta" tệ quá chời ! /Trồng người được ngợm hoặc đười ươi

Xem Thêm

MƯA HUẾ THỜI TÔI. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Bến đò Thừa Phủ qua bên nớ Phấn nụ, hương trầm, thoảng ngát sau

Xem Thêm

Trang Lá Cải 27 -11 -2021: Mẹ giúp con bắt trăn kẹt trong lốp ôtô

Khởi tố thêm 1 người ở Bình Định tấn công báo điện tử VOV để ủng hộ bà Phương Hằng

Xem Thêm

MÙA TUYẾT TRẮNG. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Nắng tràn ngập khắp trời không Nhưng mây xua nắng về hong núi rừng

Xem Thêm