Phiếm Đàm, Đàm Chuyện...

An Nam Lives Matter! - Việt Nhân

(HNPĐ) Rõ chán mớ đời… cái ông Việt Nhân này! Hết chuyện bàn?

C:\Users\HP\Pictures\dân xã nghĩa.jpg

(HNPĐ) Rõ chán mớ đời… cái ông Việt Nhân này! Hết chuyện bàn? Mà ông lôi bọn giả nhơn giả nghĩa ra nói? Nó là GIẢ NHƠN chứ có phải giống người, như ông, như tôi và mọi người đầu óc bình thường. Ông tổ chúng là loài giả nhơn, loài vộc ... loài khỉ. Chúng nhận như thế, chứ chẳng ai nói hay đổ vấy chúng đâu… thử hỏi làm sao mà hết được gen đười ươi, làm sao mà hết diễn trò khỉ!!! Ông mau quên, khỉ chúa nói hai năm rõ mười rồi hay sao: "Tổng bí thư đảng Việt cộng phải là người miền Bắc, người có ný nuận". Cái câu ấy mang tính BLM hay ALM? Rõ ràng là kỳ thị, rõ ràng là phân biệt vùng miền! 

Hay quá cái cách lột truồng tô hô lũ Pắc Bó, giống giả nhơn lại thêm thói ‘giả nhơn giả nghĩa’ thật đúng vô cùng, mỗ tôi xin phép được mượn câu nói của ông bạn Trần Truồng, để mở đầu câu chuyện tuần này. Ông chửi cái thói giả nhơn giả nghĩa, diễn trò văn minh ‘black lives matter hanoi’, ra điều ‘bức xúc’ cho thân phận người da đen trên đất Mỹ. Mẹ bố thối không ngửi được, nơi cái thiên đường xã nghĩa loài đít đỏ, đem so với xứ Mỹ mà chúng chửi là đất kỳ thị, thì là nơi có loài Pắc Bó bẩn thỉu và khốn nạn gấp vạn lần, chúng kỳ thị ngay cả với những người đồng giống cùng tiếng nói, cùng màu da.

Cám ơn ông, nhưng câu ông nói lại làm cho mỗ tôi buồn: Rõ chán mớ đời… cái ông Việt Nhân này. Lời tán thán đó phơi ra ngay đầu câu, không muốn cũng nhìn thấy, nó gợi đúng cái thực tế mỗ tôi cả một đời te tua, đã không làm cho nó êm hơn ngọt hơn thì chớ, lại đi ôm thêm việc vào người. Thú thật cùng ông, ngay thằng mỗ tôi cũng chán mình nữa là ai khác, tất cũng bởi đang học hành ngon lành, buộc phải bỏ ngang cầm súng để đập lũ vịt cộng, để rồi sau đó là đi tù, hai thứ mất tiêu nó hết hai chục năm cuộc đời của thằng mỗ tôi. Đòn đau nhớ đời làm sao quên, và cũng vì thế mà nay thân này tuổi này, vẫn chưa nghỉ chuyện ngừng tay đập lũ chúng.

Đất nước ngưng tiếng súng, bởi thua đứa tiểu nhân mà bị nó đem nhốt, nhưng cái khốn nạn hơn hết là hai đứa con mỗ tôi, bị chúng hất ra ngoài lề xã hội, may nơi xứ người cuộc đời chúng rồi cũng gọi là êm. Riêng mình cuối đời thân xa quê sức tàn không làm được chuyện lớn, đành góp tiếng cùng anh em hê lên cho mọi người thấy cái ghẻ lở của lũ bán nước Pắc Bó mà vùng lên. Vấn nạn nước mình dân mình gánh vác là chính, dân đây là nói dân trong nước, còn hải ngoại có chăng chỉ là hỗ trợ tinh thần vật chất, nhưng xét cho cùng nơi dân Việt cái vấn nạn trong tay lũ Pắc Bó thì lại vô cùng.

Mỗ tôi nghĩ chữ viết tắt ALM của ông bạn Trần Truồng mang nghĩa ‘An Nam lives matter’, nên như ông thấy đó nó được lấy để đặt tựa câu chuyện, nếu có sai thì cũng xin xí xóa chuyện mỗ tôi lầm. Cái vấn nạn (matter) của người dân Việt hôm nay trong xứ thiên đàng xã nghĩa đúng là vô chừng, nên có thể gọi rằng họ sống không được bằng người, cứ gõ cửa nhà ông Google sẽ được hàng lô hàng lốc hình ảnh, nhìn vào đó đủ để nổi điên nhét cứt vào mồm thằng (vũ đức đam) nói câu: Cuộc sống người Việt Nam hôm nay là mơ ước của nhiều nước.

Xin nhặt ra hai tấm, đủ cả ba độ tuổi của một kiếp người, đứa trẻ bụi gối đầu lên lề đường ngủ cạnh hộp cơm của một ai đó cho, người đàn ông ngồi thừ với nét mặt tư lự, và bà cụ già bên hiên nhà người, ngủ nằm đầu gối tay bên cạnh những bó rau héo úa bày bán. Chọn hai tấm ảnh này bởi nó gợi mỗ tôi thời gian của hơn ba mươi năm trước, lúc đi tù về làm cư dân lậu thành hồ bởi không chấp hành lệnh chỉ định cư trú, sống chui rúc cùng dân lao động nghèo, người vô gia cư trốn vùng kinh tế mới, tất cả chung kiếp ngụp lặn dưới đáy của cái thiên đường khốn kiếp.

Lúc đó cũng độ tuổi người đàn ông này, mỗ tôi vẫn có thói quen sau những chuyến giao hàng, tìm chỗ ngồi tựa vách nhà nào đó lề đường, chiếc xe dựng tựa một bên nghỉ tạm sau một chuyến thồ hàng đường xa, quanh mỗ tôi cũng những người già đứa trẻ như trong ảnh minh họa. Nay thân lưu lạc tha hương xa nửa vòng trái đất, vẫn tưởng quê nhà với thời gian dài ngần đó đủ để xóa đi những cảnh khốn cùng kiếp người, nhưng không vẫn còn đó thứ xích xiềng trói chặt lấy phận số dân tôi, nơi họ hai chữ tương lai là những gì xa lạ, không một khái niệm.

Xin hỏi lấy gì để chắc rằng, theo thời gian những nhân vật này sẽ được khá hơn, hay chỉ là sự hoán vị nối tiếp của nhau từng độ tuổi. Đứa trẻ bụi hình ảnh tiêu biểu cho hầu hết số phận trẻ em  sống ở nông thôn vùng sâu vùng xa không được đến trường lớp, lớn lên đem sức lao động giá rẻ bán ngay trong nước, có khá hơn đôi chút thì trai lao nô, gái làm đĩ xứ người Mã Lai, Singapore, Nhật, Hàn, Đài Loan… Cuối cùng cái kết là bà cụ bán rau gối tay ngủ bên lề đường phố.

Sẽ có bạn hỏi rằng, cái trì trệ này bao năm tháng không một đổi thay, không một ai khá hơn sao, những xây dựng cao ốc, đường phố không là thay đổi cho đời sống người dân trong nước hay sao? Xin các bạn đó nên tìm hiểu nợ nước ngoài (tạm như ODA), xem người dân phải gánh mỗi đầu người là bao sẽ có câu trả lời, vả lại những cao ốc thực sự đó có là cho người dân hay chỉ là tài sản của các tập đoàn nước ngoài cấu kết cùng tư bản đỏ ăn chia. Xin lỗi càng nhiều thứ này mọc lên thì chỉ càng tăng con số dân oan, và thêm nhiều con số cán đỏ chuồn của cải cướp được sang Mỹ định cư.

Một chế độ sống bằng mồ hôi lẫn nước mắt, của người dân đi lao nô là thứ chế độ cặp rằng, một nhà nước tồn tại được là nhờ vào thân xác các cô gái xuất cảng ra xứ người bán trôn, thì đó là nhà nước ma cô. Từng đồng đô gửi về gọi là kiều hối đảng tóm gọn, trở thành tài sản khủng là những biệt phủ nguy nga trong lẫn ngoài nước, và cái An Nam lives matter là đó, là người dân Việt hôm nay, không khác gì người da đen nô lệ cho người da trắng trên đất Mỹ hơn ba trăm năm trước, có khác chăng chủ nô nay là lũ An Nam cộng có cùng màu da tiếng nói.

Cái giả nhơn giả nghĩa của loài Pắc Bó qua danh nghĩa thống nhất đất nước, giải phóng dân tộc mọi người đều tỏ ngay sau ngày 30/04/1975, lúc nón cối dép râu vừa đạp đất Saigon, là đã bắt đầu ra tay vùa cướp. Hàng nửa triệu người dân đã phải chết đầm giữa biển, hay bỏ xác trong rừng vì chạy trốn chúng, từ đó dến nay đã hơn bốn mươi năm, cái trốn chạy này vẫn còn đang diễn chưa đến hồi kết, đều đặn trăm ngàn người đủ mọi dạng bỏ nước ra đi mỗi năm.

Dễ hiểu, gọi là hưởng thái bình đã bốn mươi lăm năm, người dân nhận ra lao nô làm đĩ xứ người sướng hơn ở với cắt mạng! Dân trăm triệu, trừ đi hơn hai chục triệu đảng viên và gia đình, lũ chỉ biết ăn và cướp, rồi trừ đi người già trẻ nít, số còn lại đem bán đi nuôi đảng không là bao, chuyện xuất khẩu con người đang gặp khó. Thế là thủ Ngoẹo ra Quyết định 588: Bãi bỏ chính sách sinh ít con, khuyến khích kết hôn trước 30 tuổi, sinh con sớm (Thanh Niên 06/05/2020).

Có thúc đẻ cũng phải chờ nuôi lớn mới bán được, thế là trong cơn bệnh khô máu thấy không gì nhanh bằng đón người nước lạ vào, tên đít đỏ (vương đình huệ) bí thư thành Hà: Muốn có đại bàng thì phải có tổ lớn, hay muốn có cá to thì phải có ao sâu. Như vậy ngoài ba cái tổ Vân Đồn, Bắc Phong Vân, Phú Quốc vừa xong, chém chết lại sẽ có thêm nhiều cái tổ chim lạ, ao cá lạ, và rồi bánh vẽ lại được trưng ra: 10 năm tới, thu nhập dân Hà Nội đạt $14.000 người/năm.

Bánh vẽ là một trong những vấn nạn (matter) của dân Việt, $14 ngàn thì mới là vẽ cái bánh nhỏ thôi, so với cái to đùng của tay bí thư (lê duẩn) sau tháng tư đen 1975, tên đại bợm này đã dao to búa lớn cùng đồng đảng: Chiến thắng rồi, trong 10 năm nữa kinh tế chúng ta sẽ vượt Nhật. Mẹ bố, nay sau bốn mươi lăm năm thế giới nghe tên con cháu bác là khinh, riêng người Nhật thì nghĩ ngay đến lũ chỉ biết ăn cắp!

Câu chuyện đã dài quá rồi, xin phép cho mỗ tôi được dừng nơi đây, vả lại nói về cái An Nam Lives Matter, biết nói bao giờ cho hết!

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

Bàn ra tán vào (0)

Comment




  • Input symbols

An Nam Lives Matter! - Việt Nhân

(HNPĐ) Rõ chán mớ đời… cái ông Việt Nhân này! Hết chuyện bàn?

C:\Users\HP\Pictures\dân xã nghĩa.jpg

(HNPĐ) Rõ chán mớ đời… cái ông Việt Nhân này! Hết chuyện bàn? Mà ông lôi bọn giả nhơn giả nghĩa ra nói? Nó là GIẢ NHƠN chứ có phải giống người, như ông, như tôi và mọi người đầu óc bình thường. Ông tổ chúng là loài giả nhơn, loài vộc ... loài khỉ. Chúng nhận như thế, chứ chẳng ai nói hay đổ vấy chúng đâu… thử hỏi làm sao mà hết được gen đười ươi, làm sao mà hết diễn trò khỉ!!! Ông mau quên, khỉ chúa nói hai năm rõ mười rồi hay sao: "Tổng bí thư đảng Việt cộng phải là người miền Bắc, người có ný nuận". Cái câu ấy mang tính BLM hay ALM? Rõ ràng là kỳ thị, rõ ràng là phân biệt vùng miền! 

Hay quá cái cách lột truồng tô hô lũ Pắc Bó, giống giả nhơn lại thêm thói ‘giả nhơn giả nghĩa’ thật đúng vô cùng, mỗ tôi xin phép được mượn câu nói của ông bạn Trần Truồng, để mở đầu câu chuyện tuần này. Ông chửi cái thói giả nhơn giả nghĩa, diễn trò văn minh ‘black lives matter hanoi’, ra điều ‘bức xúc’ cho thân phận người da đen trên đất Mỹ. Mẹ bố thối không ngửi được, nơi cái thiên đường xã nghĩa loài đít đỏ, đem so với xứ Mỹ mà chúng chửi là đất kỳ thị, thì là nơi có loài Pắc Bó bẩn thỉu và khốn nạn gấp vạn lần, chúng kỳ thị ngay cả với những người đồng giống cùng tiếng nói, cùng màu da.

Cám ơn ông, nhưng câu ông nói lại làm cho mỗ tôi buồn: Rõ chán mớ đời… cái ông Việt Nhân này. Lời tán thán đó phơi ra ngay đầu câu, không muốn cũng nhìn thấy, nó gợi đúng cái thực tế mỗ tôi cả một đời te tua, đã không làm cho nó êm hơn ngọt hơn thì chớ, lại đi ôm thêm việc vào người. Thú thật cùng ông, ngay thằng mỗ tôi cũng chán mình nữa là ai khác, tất cũng bởi đang học hành ngon lành, buộc phải bỏ ngang cầm súng để đập lũ vịt cộng, để rồi sau đó là đi tù, hai thứ mất tiêu nó hết hai chục năm cuộc đời của thằng mỗ tôi. Đòn đau nhớ đời làm sao quên, và cũng vì thế mà nay thân này tuổi này, vẫn chưa nghỉ chuyện ngừng tay đập lũ chúng.

Đất nước ngưng tiếng súng, bởi thua đứa tiểu nhân mà bị nó đem nhốt, nhưng cái khốn nạn hơn hết là hai đứa con mỗ tôi, bị chúng hất ra ngoài lề xã hội, may nơi xứ người cuộc đời chúng rồi cũng gọi là êm. Riêng mình cuối đời thân xa quê sức tàn không làm được chuyện lớn, đành góp tiếng cùng anh em hê lên cho mọi người thấy cái ghẻ lở của lũ bán nước Pắc Bó mà vùng lên. Vấn nạn nước mình dân mình gánh vác là chính, dân đây là nói dân trong nước, còn hải ngoại có chăng chỉ là hỗ trợ tinh thần vật chất, nhưng xét cho cùng nơi dân Việt cái vấn nạn trong tay lũ Pắc Bó thì lại vô cùng.

Mỗ tôi nghĩ chữ viết tắt ALM của ông bạn Trần Truồng mang nghĩa ‘An Nam lives matter’, nên như ông thấy đó nó được lấy để đặt tựa câu chuyện, nếu có sai thì cũng xin xí xóa chuyện mỗ tôi lầm. Cái vấn nạn (matter) của người dân Việt hôm nay trong xứ thiên đàng xã nghĩa đúng là vô chừng, nên có thể gọi rằng họ sống không được bằng người, cứ gõ cửa nhà ông Google sẽ được hàng lô hàng lốc hình ảnh, nhìn vào đó đủ để nổi điên nhét cứt vào mồm thằng (vũ đức đam) nói câu: Cuộc sống người Việt Nam hôm nay là mơ ước của nhiều nước.

Xin nhặt ra hai tấm, đủ cả ba độ tuổi của một kiếp người, đứa trẻ bụi gối đầu lên lề đường ngủ cạnh hộp cơm của một ai đó cho, người đàn ông ngồi thừ với nét mặt tư lự, và bà cụ già bên hiên nhà người, ngủ nằm đầu gối tay bên cạnh những bó rau héo úa bày bán. Chọn hai tấm ảnh này bởi nó gợi mỗ tôi thời gian của hơn ba mươi năm trước, lúc đi tù về làm cư dân lậu thành hồ bởi không chấp hành lệnh chỉ định cư trú, sống chui rúc cùng dân lao động nghèo, người vô gia cư trốn vùng kinh tế mới, tất cả chung kiếp ngụp lặn dưới đáy của cái thiên đường khốn kiếp.

Lúc đó cũng độ tuổi người đàn ông này, mỗ tôi vẫn có thói quen sau những chuyến giao hàng, tìm chỗ ngồi tựa vách nhà nào đó lề đường, chiếc xe dựng tựa một bên nghỉ tạm sau một chuyến thồ hàng đường xa, quanh mỗ tôi cũng những người già đứa trẻ như trong ảnh minh họa. Nay thân lưu lạc tha hương xa nửa vòng trái đất, vẫn tưởng quê nhà với thời gian dài ngần đó đủ để xóa đi những cảnh khốn cùng kiếp người, nhưng không vẫn còn đó thứ xích xiềng trói chặt lấy phận số dân tôi, nơi họ hai chữ tương lai là những gì xa lạ, không một khái niệm.

Xin hỏi lấy gì để chắc rằng, theo thời gian những nhân vật này sẽ được khá hơn, hay chỉ là sự hoán vị nối tiếp của nhau từng độ tuổi. Đứa trẻ bụi hình ảnh tiêu biểu cho hầu hết số phận trẻ em  sống ở nông thôn vùng sâu vùng xa không được đến trường lớp, lớn lên đem sức lao động giá rẻ bán ngay trong nước, có khá hơn đôi chút thì trai lao nô, gái làm đĩ xứ người Mã Lai, Singapore, Nhật, Hàn, Đài Loan… Cuối cùng cái kết là bà cụ bán rau gối tay ngủ bên lề đường phố.

Sẽ có bạn hỏi rằng, cái trì trệ này bao năm tháng không một đổi thay, không một ai khá hơn sao, những xây dựng cao ốc, đường phố không là thay đổi cho đời sống người dân trong nước hay sao? Xin các bạn đó nên tìm hiểu nợ nước ngoài (tạm như ODA), xem người dân phải gánh mỗi đầu người là bao sẽ có câu trả lời, vả lại những cao ốc thực sự đó có là cho người dân hay chỉ là tài sản của các tập đoàn nước ngoài cấu kết cùng tư bản đỏ ăn chia. Xin lỗi càng nhiều thứ này mọc lên thì chỉ càng tăng con số dân oan, và thêm nhiều con số cán đỏ chuồn của cải cướp được sang Mỹ định cư.

Một chế độ sống bằng mồ hôi lẫn nước mắt, của người dân đi lao nô là thứ chế độ cặp rằng, một nhà nước tồn tại được là nhờ vào thân xác các cô gái xuất cảng ra xứ người bán trôn, thì đó là nhà nước ma cô. Từng đồng đô gửi về gọi là kiều hối đảng tóm gọn, trở thành tài sản khủng là những biệt phủ nguy nga trong lẫn ngoài nước, và cái An Nam lives matter là đó, là người dân Việt hôm nay, không khác gì người da đen nô lệ cho người da trắng trên đất Mỹ hơn ba trăm năm trước, có khác chăng chủ nô nay là lũ An Nam cộng có cùng màu da tiếng nói.

Cái giả nhơn giả nghĩa của loài Pắc Bó qua danh nghĩa thống nhất đất nước, giải phóng dân tộc mọi người đều tỏ ngay sau ngày 30/04/1975, lúc nón cối dép râu vừa đạp đất Saigon, là đã bắt đầu ra tay vùa cướp. Hàng nửa triệu người dân đã phải chết đầm giữa biển, hay bỏ xác trong rừng vì chạy trốn chúng, từ đó dến nay đã hơn bốn mươi năm, cái trốn chạy này vẫn còn đang diễn chưa đến hồi kết, đều đặn trăm ngàn người đủ mọi dạng bỏ nước ra đi mỗi năm.

Dễ hiểu, gọi là hưởng thái bình đã bốn mươi lăm năm, người dân nhận ra lao nô làm đĩ xứ người sướng hơn ở với cắt mạng! Dân trăm triệu, trừ đi hơn hai chục triệu đảng viên và gia đình, lũ chỉ biết ăn và cướp, rồi trừ đi người già trẻ nít, số còn lại đem bán đi nuôi đảng không là bao, chuyện xuất khẩu con người đang gặp khó. Thế là thủ Ngoẹo ra Quyết định 588: Bãi bỏ chính sách sinh ít con, khuyến khích kết hôn trước 30 tuổi, sinh con sớm (Thanh Niên 06/05/2020).

Có thúc đẻ cũng phải chờ nuôi lớn mới bán được, thế là trong cơn bệnh khô máu thấy không gì nhanh bằng đón người nước lạ vào, tên đít đỏ (vương đình huệ) bí thư thành Hà: Muốn có đại bàng thì phải có tổ lớn, hay muốn có cá to thì phải có ao sâu. Như vậy ngoài ba cái tổ Vân Đồn, Bắc Phong Vân, Phú Quốc vừa xong, chém chết lại sẽ có thêm nhiều cái tổ chim lạ, ao cá lạ, và rồi bánh vẽ lại được trưng ra: 10 năm tới, thu nhập dân Hà Nội đạt $14.000 người/năm.

Bánh vẽ là một trong những vấn nạn (matter) của dân Việt, $14 ngàn thì mới là vẽ cái bánh nhỏ thôi, so với cái to đùng của tay bí thư (lê duẩn) sau tháng tư đen 1975, tên đại bợm này đã dao to búa lớn cùng đồng đảng: Chiến thắng rồi, trong 10 năm nữa kinh tế chúng ta sẽ vượt Nhật. Mẹ bố, nay sau bốn mươi lăm năm thế giới nghe tên con cháu bác là khinh, riêng người Nhật thì nghĩ ngay đến lũ chỉ biết ăn cắp!

Câu chuyện đã dài quá rồi, xin phép cho mỗ tôi được dừng nơi đây, vả lại nói về cái An Nam Lives Matter, biết nói bao giờ cho hết!

VIỆT NHÂN (HNPĐ)

BẢN TIN MỚI NHẤT

“ Nụ Cười Sơn Cước”

...."Rất tiếc là sau này tôi không được nghe những sáng tác mới của ông. Mãi sau này qua cuốn "Nhật ký một thằng hèn" tôi mới được hiểu thêm về ông, về con người ông.

Xem Thêm

“Tỏi Cháy”: Ăn Thời Bao Cấp (chuyện có thật)

Thời tui học ở Sài Gòn năm 79, mỗi tháng được cấp 17 ký lương thực, gồm gạo, bo bo, mì sợi, bột mì và một số “nhu yếu phẩm” như kem đánh răng, đường, bột ngọt.

Xem Thêm

Viết tặng cho người nằm xuống ngày 30-4-75

Để kỷ niệm ngày Quốc Hận, tôi xin ghi lại đây cái chết hào hùng một người bạn cũng là một cộng sự viên thân tín, một nhân viên đắc lực đã từ chối ra đi di tản để ở lại tìm cái chết chứ không đầu hàng Cộng Sản.

Xem Thêm

Ngày này năm xưa: 15/08/1945: Hoàng đế Hirohito tuyên bố Nhật đầu hàng

Vào ngày này năm 1945, Hoàng đế Hirohito chính thức thông báo đến toàn dân việc Nhật Bản đầu hàng.

Xem Thêm

ANH VÀ TƯỢNG. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Em chờ tới muôn sau Thơ bay theo mây tản

Xem Thêm

Quốc tang cho chó chết ! - Việt Nhân

(HNPĐ) Chó chết hết chuyện! Câu dân gian vẫn thường nói, nhưng có những con chó chết

Xem Thêm

BÀN RA TÁN VÀO

Đề bài :Một bức ảnh, vạn lời nó

Joe vat vo da khang dinh : neu dac cu,y se thay doi the che..." the che nao thi y khong noi.Viec tau cong muon chiem nuoc My thi da ro rang co ke hoach han hoi tu 2005 va da duoc cong khai pho bien va moc quyet dinh : 2025 va 2050 de nam tron the gioi. Viec bau cu 11-2020 toi day,co the gia dinh nhu the nay : con Lua se pha roi bau cu,va vi mot ly do nao do,bau cu bat thanh va theo hien phap,T.T Trump se het hieu luc va phai ban giao chuc vu cho tan tong thong, ma tan T.T lai chua co vi truc trac phieu bau.Vay theo hien phap,nguoi thu 03 duoc quyen giu chuc vu T.T tam thoi la mu nancy va khi nancy lam T.T,cho du la t.t tam thoi,mu ta van co toan quyen hien dinh va khi do con lua tung hoang ngang doc.....buon qua,hau xet.

Xem Thêm

Đề bài : Chuyện cụ Biden

Đọc Vu Linh viết bài nào cũng có lý , qua đây mới biết bộ mặt thật của Joe biden đối với người tỵ nạm Việt , 33t làm tns có những kẻ ngu mới tin là ông ta thiếu suy nghĩ ? óc bã đậu . cám ơn VŨ LINH ....

Xem Thêm

Đề bài :Bàn về “Lói ngọng” Phạm Thị Hoài

Tôi sinh ra và lớn lên ở Hải dương, một nơi đã từng mang cái tên thơ mộng là Đông Thành. Từ hơn 60 năm trước, thời tiểu học của chúng tôi chưa từng có chuyện nói ngọng "nờ", "lờ" cả trong nhà trường và ngoài xã hội.. Bà bác tôi, cụ chủ hiệu bánh Bảo Hiên Rồng Vàng, lúc sinh thời đã từng khoe với bạn bè là: " Con cháu chúng tôi ăn nói lịch thiệp, đoan trang hơn cả người Hà nội...". Nói như vậy để thấy rằng: cái gọi là "ngữ âm vùng, miền" người ta đã du nhập vào Đông thành của chúng tôi từ năm 1954 và cả về sau này. Người Hải dương "chính cống" không bao giờ nói ngọng. Không biết ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục có phải "đồng hương" không vậy ? Cảm ơn tác giả Phạm Thị Hoài đã viết lên cái khắc khoải về văn hóa vùng, miền của Người Hải Dương "chính cống"...

Xem Thêm

Đề bài :Bàn về “Lói ngọng” Phạm Thị Hoài

Tôi sinh ra và lớn lên ở Hải dương, một nơi đã từng mang cái tên thơ mộng là Đông Thành. Từ hơn 60 năm trước, thời tiểu học của chúng tôi chưa từng có chuyện nói ngọng "nờ", "lờ" cả trong nhà trường và ngoài xã hội.. Bà bác tôi, cụ chủ hiệu bánh Bảo Hiên Rồng Vàng, lúc sinh thời đã từng khoe với bạn bè là: " Con cháu chúng tôi ăn nói lịch thiệp, đoan trang hơn cả người Hà nội...". Nói như vậy để thấy rằng: cái gọi là "ngữ âm vùng, miền" người ta đã du nhập vào Đông thành của chúng tôi từ năm 1954 và cả về sau này. Người Hải dương "chính cống" không bao giờ nói ngọng. Không biết ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục có phải "đồng hương" không vậy ? Cảm ơn tác giả Phạm Thị Hoài đã viết lên cái khắc khoải về văn hóa vùng, miền của Người Hải Dương "chính cống"... Hoàng Nguyễn

Xem Thêm

Đề bài :Bàn về “Lói ngọng” Phạm Thị Hoài

Bài viết phân tích tật nói ngọng của dàn lảnh đạo cao cấp VN hiện nay rất sâu sắc và hữu ích ,tuy nhiên bây giờ tật nói ngọng này đã ăn sâu thành lề lối nên khó thay đổi. Cái đáng nói đến là nguyên nhân ,từ xa xưa thời cách mạng tháng tám ,Đảng VC và cấp lảnh đạo có chủ trương nêu cao giai cấp tiên tiến là công nông ,còn giai cấp địa chủ tư sản là kẻ thù phải tiêu diệt giết sạch ,mà đại đa số thành phần cốt cán công nông là dân quê ,hoặc lao động chân tay cho nên tật nói ngọng rất phổ biến ,còn đám tiểu tư sản hay trí thức muốn sống sót thì bắt buộc phải cúi mình nương theo quần chúng nếu không muốn bị đem ra đấu tố ,mà trước hết là cố gắng hòa đồng bằng cách tập nói ngọng ,không còn kiểu ăn nói văn hoa lịch lãm ,từ đó phong trào nói ngọng trở thành biểu trưng của giai cấp cách mạng tiên tiến.Nhà nhà nói ngọng ,người người nói ngọng lâu dần không ai thấy khó chịu khi nghe người khác và ngay cả bản thân cùng gia đình cũng nói ngong.. niu..no !! Nếu tác giả sinh trong thời đó thì bây giờ có lẻ không có bài phân tích này .

Xem Thêm

Đề bài :Bản Tuyên Ngôn của Người Mỹ Gốc Việt ủng hộ Ứng Cử Viên Joe Bide

Một bài viết trào phúng đầy ý nghĩa ! Một bài viết "dành cho những người thông minh", không phải "cho những kẻ tầm thường". Cảm ơn tác giả.

Xem Thêm

Đề bài :Bản Tuyên Ngôn của Người Mỹ Gốc Việt ủng hộ Ứng Cử Viên Joe Bide

Toi la nguoi Vietnam ty nan tai My.Nhung toi KHONG ghi ten vao to chuc Vietnamese-Americans va toi khang dinh : Toi CHUA quyet dinh bau phieu cho ai ca.Xin dung loi dung va gom chung nhung nguoi Vietnam o My va cai hoi nay,vao hay khong la quyen tu do cua moi nguoi.Toi khang dinh va toi chiu trach nhiem ve su khang dinh nay./-

Xem Thêm

Đề bài :Khấn Người Tình Địch - Tràm Cà Mau

Có gì đâu ông bạn JUDO ! Tốt hơn hết mỗi khi thấy còm có tên DON VU thì coi như "bãi rác", tránh cho xa...Thế thôi !!!

Xem Thêm

Đề bài :Nữ dân biểu gốc Việt bị đồng hương chụp mũ vì ủng hộ BLM

Search these links below, please: https://www.vietbf.com/forum/showthread.php?t=1364608 https://www.nguoi-viet.com/little-saigon/cong-dong/ung-ho-blm-dan-bieu-goc-viet-bi-chup-than-cong-doanh-gia-goc-viet-bi-doa-giet/ http://www.vsam1040.com/vi-vn/tin-tuc/tin-nguoi-viet-hai-ngoai/nu-dan-bieu-goc-viet-bi-dong-huong-chup-mu-vi-ung

Xem Thêm

TIN MỚI

“ Nụ Cười Sơn Cước”

...."Rất tiếc là sau này tôi không được nghe những sáng tác mới của ông. Mãi sau này qua cuốn "Nhật ký một thằng hèn" tôi mới được hiểu thêm về ông, về con người ông.

Xem Thêm

“Tỏi Cháy”: Ăn Thời Bao Cấp (chuyện có thật)

Thời tui học ở Sài Gòn năm 79, mỗi tháng được cấp 17 ký lương thực, gồm gạo, bo bo, mì sợi, bột mì và một số “nhu yếu phẩm” như kem đánh răng, đường, bột ngọt.

Xem Thêm

Viết tặng cho người nằm xuống ngày 30-4-75

Để kỷ niệm ngày Quốc Hận, tôi xin ghi lại đây cái chết hào hùng một người bạn cũng là một cộng sự viên thân tín, một nhân viên đắc lực đã từ chối ra đi di tản để ở lại tìm cái chết chứ không đầu hàng Cộng Sản.

Xem Thêm

Ngày này năm xưa: 15/08/1945: Hoàng đế Hirohito tuyên bố Nhật đầu hàng

Vào ngày này năm 1945, Hoàng đế Hirohito chính thức thông báo đến toàn dân việc Nhật Bản đầu hàng.

Xem Thêm

ANH VÀ TƯỢNG. - CAO MỴ NHÂN

(HNPD) Em chờ tới muôn sau Thơ bay theo mây tản

Xem Thêm

Quốc tang cho chó chết ! - Việt Nhân

(HNPĐ) Chó chết hết chuyện! Câu dân gian vẫn thường nói, nhưng có những con chó chết

Xem Thêm

Truyên ngắn: Với Mùa Xuân Máu Lửa

Chuyện con đồi Tăng Nhơn Phú, chuyện những thằng trẻ măng vắt còn ra sữa mang súng chạy, ba lô nón sắt tập di hành dã trại trong cái không gian KBC 4100 bỗng nhiên hiện về trong tôi một buổi sáng sang thu hiu hiu lạnh.

Xem Thêm

Vợ chồng Công An Mạng - Nguyễn Bá Chổi

(HNPD) Vợ chồng Công An Mạng - Nguyễn Bá Chổi

Xem Thêm

Hoa Kỳ lên tiếng về việc kết án 8 thành viên nhóm Hiến Pháp

Hoa Kỳ lên tiếng về việc kết án 8 thành viên nhóm Hiến Pháp

Xem Thêm